Hiển thị các bài đăng có nhãn đại dịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đại dịch. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2022

Viết cho ngày 27/2

 Vào một sáng chủ nhật đẹp trời giữa tháng 2, chúng tôi hẹn nhau cà phê sau gần 1 năm không thể gặp trực tiếp. Lúc ngồi xuống bàn, em cởi chiếc khẩu trang ra, đã khiến tôi giật mình thốt lên: “Trời ơi, da em sao vậy?” thì em thỏ thẻ: “Tại mấy tháng chống dịch đó chị, giờ em đang trong thời gian điều trị lại da”. Em vừa nói vừa nháy mắt tinh nghịch như để trấn an tôi đang nhìn em đầy thương xót!

Những tháng ngày căng mình chống dịch cho một bệnh viện dã chiến, lúc đó em được giao nhiệm vụ điều hành cả một khoa và có ngày phải đón nhận gần 1.000 bệnh nhân vào điều trị, làm việc cật lực trong bộ đồ bảo hộ kín mít và không có lấy một ngày nghỉ. Em bảo nó giống như một trận chiến đến mức có những phút giây em đã tìm một góc khuất để khóc, để tự trấn an tinh thần của chính mình khi nhìn số ca tử vong cứ tăng liên tục. Hay có những phút giây em đã gồng mình lên, đã thấy mình buộc phải chai sạn cảm xúc đau thương, để trực tiếp điều hành nhân sự. Lúc đó còn có cả những y, bác sĩ ở miền Bắc, miền Trung cùng vào giúp sức cho miền Nam. 

Ngày thường, một bác sĩ khoa nhi như em dù có tăng khối lượng công việc đến đâu, hay có phải làm thêm ở phòng khám tư, thì em vẫn có thời gian để “thở”. Ấy thế mà khi tình nguyện xông pha đi chống dịch về, em gầy nhom, da dẻ hư hao do mùi cồn xát khuẩn cộng với cường độ làm việc cao. Em gần như phải mất 2 tuần ăn, ngủ mới tạm cân bằng lại sức khỏe. Tôi đã bật khóc khi nghe em kể về quãng thời gian trực tiếp tham gia chống dịch và cả những sang chấn tâm lý em đã từng trải qua. 

Bởi lẽ, là con người cho dù có tinh thần thép đến đâu cũng phải có lúc đối diện với hoang mang lo sợ, trước cuộc chiến vô hình tàn khốc kia. Đó cũng là lý do khi tham gia một chương trình truyền hình tôn vinh các y, bác sĩ nơi tuyến đầu chống dịch, em thẳng thắn thừa nhận bản thân mình không phải là chiến binh, chiến sĩ anh hùng trong công cuộc đẩy lùi dịch bệnh. Nó cũng chẳng có gì to tát ngoài trách nhiệm của một bác sĩ đang khoác lên mình chiếc áo blouse trắng. Thế nên sau khi các bệnh viện dã chiến được đóng cửa, em lại trở về Bệnh viện Nhi Đồng 2 để tiếp tục công việc. Hằng ngày, em được khám bệnh cho các bé một cách vui vẻ nhất, để những đớn đau của trẻ được giảm bớt phần nào.  

Những ngày gần 27-2 này, cả xã hội xôn xao về một bạn trẻ đã giả danh bác sĩ để tình nguyện tham gia vào khu cách ly điều trị cho F0, thậm chí còn làm giả giấy khen để mang về khoe với gia đình. Và bạn bác sĩ giả danh kia có muôn vàn lý do biện minh cho động cơ của mình. Nhưng có lẽ, nếu đây là động cơ cứu người, dù cho bác sĩ giả hay thật đi chăng nữa thì khi “cuộc chiến” đã kết thúc, họ đều lặng lẽ trở về với công việc của mình. Bởi đơn giản rằng, họ chỉ xem đây là trách nhiệm của một người đã dũng cảm chọn làm nghề y mà thôi.

Xã hội chúng ta có ngày 27-2 để tôn vinh những ai đang làm nghề thầy thuốc, họ đang ngày đêm nỗ lực trong sự nghiệp bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân. Những người đã, đang và sẽ tiếp tục hết mình vì người bệnh, để xứng đáng với danh hiệu cao quý “Người thầy thuốc của nhân dân”. 

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/369/130980/viet-cho-ngay-27-2

Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2022

Phía Tây thành phố - ghi chép của bác sĩ ở tâm dịch

 Tản văn “Phía Tây thành phố” là những câu chuyện cảm động do chính tác giả, bác sĩ Lê Minh Khôi, anh hiện là giảng viên bộ môn Hồi sức - Cấp cứu - Chống độc, Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh và bác sĩ Trung tâm Tim mạch (Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh); Phó giám đốc Trung tâm Hồi sức Covid-19, trực thuộc Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh trong đợt bùng phát dịch Covid-19 lần thứ 4 (năm 2021).

Với 48 bài tản văn và phân nửa trong số đó được viết trong những ngày Sài Gòn bị phong tỏa “Những câu chuyện dịu dàng trong mắt bão Covid, và những chiều thưa bóng nhân gian”. Đó là dòng tâm sự được tác giả ghi ngay vào bìa của cuốn sách “Phía Tây thành phố”.

“Tôi không thoải mái lắm về việc ca ngợi nhân viên y tế như những người hùng. Họ cũng là con người bằng xương bằng thịt với những ước vọng và sợ hãi, âu lo và toan tính rất người. Không ai muốn làm người hùng trong hoàn cảnh này. Tuy nhiên một khi cuộc sống đã đặt ra những thử thách, nếu không vượt qua được thì chỉ có vĩnh viễn bị chôn vùi”. Đây là những dòng tâm sự được trích ra từ tản văn mang tên “Máu Chiến” của bác sĩ Lê Minh Khôi.

"Phía Tây thành phố" là những ghi chép có thật của bác sĩ Lê Minh Khôi, người đã điều hành Trung tâm Hồi sức Covid-19, trực thuộc Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh trong đợt dịch lần thứ 4

Đọc “Phía Tây thành phố” như một cuốn nhật ký ghi chép lại hơn 6 tháng ròng Sài Gòn phải căng mình chống dịch. Trong cuộc chiến không tiếng súng, không thấy bóng quân địch ấy, chỉ có những người làm trong ngành y đang gồng mình chiến đấu để cứu mạng sống cho bệnh nhân.

“Sài Gòn những ngày này đã khác lắm rồi, khác đến độ bồn chồn. Buổi trưa ngồi quán cơm ăn vội đã không còn nghe những âm thanh ồn ã xoắn xuýt vào nhau. Không còn thấy bụi đường tung lên mù mịt. Không nghe tiếng mời chào đánh giày hay vé số. Cả người hành khất quen cũng đã vắng.

Người bác sĩ với những phút giây cận kề sinh tử để cứu sống bệnh nhân vẫn tranh thủ những phút nghỉ ngơi ít ỏi để viết sách

… Vậy mà ngày mai sẽ vắng hơn nữa. Mọi người ở nhà. Mong là mọi người hãy ở nhà. Chúng tôi vẫn tiếp tục công việc của mình. Khác hoàn toàn với các ngành khác thì người Y vẫn phải tiếp tục. Thậm chí lượng công việc và áp lực tâm lý còn cao hơn trước rất nhiều. Trong thời khắc như thế này, có lẽ xã hội sẽ nhìn ngành Y có khác hơn những hằn học trước đây” - trích trong tản văn “Đêm trước”.

“Phía Tây thành phố” đã từng là một trong những tâm dịch của Sài Gòn, đã từng ở trong những tháng ngày áp lực nhất. Riêng tác giả Lê Minh Khôi vừa điều hành Trung tâm Hồi sức Covid-19, trực thuộc Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh, vừa tranh thủ những giây phút nghỉ ngơi ít ỏi để viết, để tỉ mỉ ghi chép lại các câu chuyện có thật xảy ra xung quanh mình.

Anh chia sẻ: “Là thầy thuốc, khi đối diện với những mong manh của kiếp người, những đớn đau về thể chất, những góc khuất của tâm hồn và cả cái chết, tôi chỉ muốn viết trước hết là để thuyết phục chính mình về cái thiện lương nguyên thủy của con người”.

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/19/130377/phia-tay-thanh-pho-ghi-chep-cua-bac-si-o-tam-dich

Thứ Hai, 29 tháng 11, 2021

Khi lòng tốt được trao truyền

 


Hồi cuối tháng 7 vừa qua, lúc đó TP. Hồ Chí Minh đang ở vào tâm điểm cao nhất của dịch Covid-19 đến mức thành phố phải ban hành quy định cấm người dân ra đường sau 18 giờ. Và câu chuyện một người cha phải bất chấp tất cả, lao ra đường để đi tìm nơi bán bình oxy cứu con trai mình đang bị bệnh hiểm nghèo, không chỉ chạm đến trái tim cộng đồng mạng mà ngay cả các anh công an giao thông đã ngay lập tức tìm cách giúp đỡ ông bố, chứ không hề xử phạt. Thậm chí, có người đã tặng hẳn 1 bình oxy, cùng với rất nhiều người khác quyên góp hỗ trợ để gia đình có thêm kinh phí chữa bệnh cho con.

Những tưởng cuộc đời như vậy là đã được cái kết có hậu khi cậu bé vừa có bình oxy để duy trì sự sống vừa có thêm tiền cho những tháng ngày điều trị tiếp theo và người cha kia sẽ bớt gánh nặng lo âu. Nhưng rồi 3 tháng sau, đứa con xấu số của người cha đáng thương kia đã về bên kia thế giới, chấm dứt tất cả mọi hành hạ đau thương về thể xác lẫn tinh thần của cậu bé.

Cha mẹ của em sau những tháng ngày đau đớn nhất khi đã mất đi đứa con thân yêu của mình cũng đã vực dậy tinh thần để tiếp tục cuộc sống và còn ý nghĩa hơn khi họ quyết định làm một việc tử tế là trao tặng bình oxy cho những ai đang cần để duy trì sự sống.

Họ là những người cha, người mẹ mang trong mình nỗi đau mất con. Và hẳn nỗi đau này sẽ kéo dài cho đến cuối đời, nhưng trên tất cả những ông bố, bà mẹ kia chắc chắn sẽ không muốn chứng kiến thêm nhiều gia đình có cùng nỗi đau. Họ quyết định tìm một ai đó đang cùng hoàn cảnh để tặng bình oxy và cầu mong sẽ có một cái kết có hậu hơn gia đình mình.

Và biết đâu, khi một hoàn cảnh nào đó được nhận bình oxy kia, đến khi họ được khỏi bệnh và cũng sẽ tìm bệnh nhân đang mắc bệnh hiểm nghèo khác để tặng bình oxy. Cứ vậy mà nối tiếp nhau những nghĩa cử của sự tử tế thêm được đáp đền tiếp nối và mở lối cho những câu chuyện giàu tính nhân văn trong xã hội. Nó là nguyên tắc tồn tại của cuộc đời này khi ta nhận được sự hỗ trợ, rồi ta lại tiếp tục đi tìm một ai đó cần trợ giúp để tiếp sức họ. Cứ như vậy, cuộc gieo duyên sẽ được nối dài mãi…  

Gieo duyên để được làm người tốt, hay giúp người khác “thúc đẩy” những hạt mầm tử tế trong tâm hồn của họ được sinh sôi nảy nở, thì khu vườn cuộc sống sẽ có thật nhiều bông hoa tươi đẹp hơn. Bởi lòng tốt là thứ duy nhất trên đời càng cho đi bao nhiêu sẽ càng được nhận về bấy nhiêu.

Cuộc đời này ai rồi cũng phải trải qua những nỗi đau thương mất mát, tổn thương hay thậm chí có khi đương đầu với tuyệt vọng đến cùng cực. Nhưng, không có nghĩa là ta không đủ khả năng để mang tới niềm hy vọng cho những ai đang đớn đau, bất hạnh hơn mình. Dù đôi khi tia hy vọng ấy chỉ mỏng manh tựa như hơi thở của bình oxy thì cũng đáng để trân trọng rồi!

Vì lẽ đó, hãy cứ trao truyền lòng tốt sẽ khiến mỗi người thêm muốn sống tốt hơn.

nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/369/128572/khi-long-tot-duoc-trao-truyen?utm_source=zalo&utm_medium=zalo&utm_campaign=zalo&zarsrc=10&fbclid=IwAR0YWZW7AX08FJbjPLS74ENeeZplfbv6ntgSnQv0or9AVuY8XfgUh8ocoRY

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2021

Vắc-xin cho tâm hồn

 Giữa thời đại dịch này thì câu chuyện vắc-xin luôn là đề tài được chúng ta quan tâm nhất. Bởi lẽ đây là phương án an toàn để giúp con người chống chọi với vi rút.

Ngoài vắc xin Covid-19, mỗi người cần giữ cho mình một tâm hồn lạc quan nhất và một cái đầu thật tỉnh táo nhất /// N.D
Ngoài vắc xin Covid-19, mỗi người cần giữ cho mình một tâm hồn lạc quan nhất và một cái đầu thật tỉnh táo nhất
N.D

Thế nhưng dù đã tiêm đủ hai liều vắc-xin thì vẫn có thể nhiễm Covid-19. Thậm chí, hiện nay một số quốc gia đang lên phương án tiêm mũi thứ 3, để phòng vệ trước biến thể không ngừng tiến hóa của vi rút.

Cảm xúc tiêu cực là cơ hội cho nhiều mầm mống bệnh tật

Các nhà khoa học đang ngày đêm làm việc cật lực để mong cải tiến ra loại vắc-xin tốt hơn, nhằm chạy đua cùng các biến thể vô hình ấy. Còn các quốc gia sau một thời gian phong tỏa, chìm trong bóng đêm đại dịch, tang thương với những con số người chết thì dần dần cũng phải gỡ bỏ phong tỏa để người dân trở lại cuộc sống bình thường mới.

Nhiều người chờ đợi được tiêm vắc-xin và cũng sẽ có những nhóm nhỏ tỏ ra hoài nghi hoặc không muốn tiêm vắc-xin. Thậm chí, tỏ hẳn thái độ tiêu cực chống đối lại chính quyền địa phương, tung ra những tin tức thêu dệt chống phá. Cũng có nhóm người tự hủy hoại tâm trí của mình bằng việc hàng ngày lướt tin tức tiêu cực. Quả thật sự ủ rũ của những tháng ngày dài phải ở yên trong nhà không đáng sợ bằng việc để cho tâm hồn mình bị nhiễm phải những năng lượng tiêu cực.

Hết ngày này qua tháng nọ, nguồn năng lượng trong tâm hồn dần cạn kiệt sức lực cho dù thể trạng cơ thể vẫn khỏe mạnh thanh xuân. Đâu đó, sự sợ hãi hoang mang bủa vây không gian sống của họ, nó có thể hút cạn nguồn năng lượng sống trong mỗi người. Có khi chưa chết vì dịch bệnh thì đã chết vì tâm hồn đang cạn kiệt năng lượng.

Lo lắng, sợ hãi, hoang mang về những nỗi đau mất mát khi phải mất đi người thân bạn bè, mất công việc và mất đi thu nhập. Đó là tâm trạng chung của rất nhiều người trên khắp hành tinh trong suốt hai năm nay. Cứ loay hoay nhốt mình trong những mớ cảm xúc tiêu cực sẽ là một cơ hội tuyệt vời cho rất nhiều mầm mống bệnh tật tấn công cơ thể, chứ không riêng gì vi rút Corona.

Vắc xin cho tâm hồn - ảnh 1

Hình ảnh thể hiện thái độ tiêu cực của người dân trong dịch bệnh

CẮT TỪ CLIP

Người chiến thắng là người có khả năng thích nghi

Khi tâm hồn hoảng loạn thì tự nhiên cơ thể sinh học cũng bị suy kiệt theo. Thế nên, trước khi tiêm vắc xin cho cơ thể, xin hãy nhớ một điều là phải tự tiêm vắc-xin cho tâm hồn trước đã.

Song, nói thì dễ chứ làm mới là điều khó khăn. Bởi dịch bệnh chưa qua thì tỷ lệ người dân đã/đang và sẽ có nguy cơ bị trầm cảm tăng đột biến. Thậm chí nhóm người ở tuyến đầu chống dịch, các y bác sĩ cũng đã rơi vào những dấu hiệu liên quan đến trầm cảm, tùy vào mức độ nặng nhẹ khác nhau của mỗi người. 

Sự miễn nhiễm tâm hồn dành cho những ai đã may mắn tự “tiêm vắc-xin cho tâm hồn” của mình, để có thể chống chọi với giông tố cuộc đời và những đại họa bất khả kháng. Lẽ dĩ nhiên, đại dịch bệnh lần này cũng là một tai họa bất khả kháng giáng xuống nhân loại, đến mức ban đầu có những quốc gia dù có nền y học tiên tiến nhất cũng đã chủ quan ỷ y cho rằng nó chỉ như một loại cảm cúm thông thường. Nhưng chỉ sau một thời gian rất ngắn họ buộc phải phong tỏa toàn quốc và cho đóng cửa hết các đường biên giới.

Vắc xin cho tâm hồn - ảnh 2

Rào chắn sẽ dần gỡ bỏ đến trước ngày 1.10 để bắt đầu cuộc sống bình thường mới

N.D

Quốc gia nào cũng mong nghiên cứu ra lại vắc xin tốt nhất để cứu dân mình nhưng sự thật tàn khốc là tốc đột biến chứng của vi rút tăng một cách chóng mặt. Vậy nên, đành phải quay ra phương án sống chung bình thường mới.

Thật ra trong lịch sử hình thành của trái đất thì con người chúng ta đã trải qua biết bao trận dịch bệnh tương tự. Những trận đại dịch đã cướp đi sinh mạng của hàng triệu người từ già, trẻ, lớn, bé, giàu, nghèo…Và cũng vì một nhẽ, bản chất con người được sinh ra đã có sẵn một bản năng sinh tồn để còn vượt qua mọi nghịch cảnh của số phận mình. Nói theo góc độ của tôn giáo là tùy thuộc vào mức độ thiện duyên của mỗi người để họ có thể vượt qua được nghịch cảnh.

Còn nhìn nhận dưới góc độ tâm lý học sẽ cho chúng ta thấy rằng tùy vào “sức đề kháng” của tâm hồn mỗi người sẽ giúp họ đương đầu với thử thách. Có một câu nói rất hay với đại ý rằng, người chiến thắng không phải là người thông minh nhất hay có sức khỏe tốt nhất, mà đó là người có khả năng thích nghi với mọi môi trường sống một cách tốt nhất. Vậy thì, muốn thích nghi được thì trước tiên cần phải tự tiêm cho mình vắc xin tâm hồn một liều cao nhất.

Xin hãy giữ cho mình một tâm hồn lạc quan nhất và một cái đầu thật tỉnh táo nhất để không thể chủ quan trước bất kỳ mọi tình huống nào xảy ra từ cuộc sống.

nguồn: https://thanhnien.vn/vac-xin-cho-tam-hon-post1116136.html

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2021

ĐIỀU GÌ CÒN LẠI SAU ĐẠI DỊCH COVID-19



Nếu như giai đoạn thế giới chao đảo vì đại dịch sắp qua, thì điều gì sẽ còn đọng lại sau cơn càng quét của cơn bão mang tên nCoV 19? Và loại người chúng ta sẽ học được những gì? Hay nói chính xác hơn là các nhà lãnh đạo cấp cao sẽ nhận ra được những bài học gì?

 


Những ngày qua, chúng ta đã nhìn thấy sự luống cuống của các nước giàu có và thậm chí, cả những nhà lãnh đạo cấp cao của họ cũng dương tính với virus corona. Dường như, thế giới bị đảo lộn và hơn 4 tỷ dân trên toàn cầu  đều phải ở nhà. Nói chính xác hơn là là lệnh cách ly toàn nhân loại để đảm bảo tính mạng cho con người, không riêng gì một quốc gia nào. 

 

Mọi cuộc chiến tranh đều buộc tạm ngưng lại. Hong Kong không còn biểu tình, các nước Châu Âu tạm ngưng khủng bố và bạo động, Châu Phi không còn đi loay hoay xử lý nạn đói, các nhóm khủng bố thuộc IS cũng không thấy hoành hành. Cả nhân loại chỉ còn chung một mục tiêu, một tầm nhìn là làm sao để sớm tìm ra vacxin để ngừa bệnh và cứu sống hàng triệu bệnh nhân đang dương tính. 

 

Trong những ngày khó khăn này khi bộ máy y tế của toàn thế giới đều phải gồng mình mới có thể cứu sống hàng triệu người bị bệnh, cách đường biên giới buộc phải kiểm soát chặt chẽ hơn và có nhà lãnh đạo cùng học cách ngồi lại với nhau để chiến đấu với một kẻ thù vô hình nhưng rất nguy hiểm. 

Người dân đều phải đồng lòng ở nhà và thắt chặt mọi chi tiêu tối thiểu. Nhà ai ở yên nhà nấy. Quốc gia nào ở yên quốc gia nấy. Không ai xâm lược hay chiếm đoạt gì của nhau. Và chúng ta đều tự hỏi rằng không biết những giấc mộng làm bá chủ thế giới kia liệu có còn được tái diễn không? 

Câu hỏi đặt ra virus corona đến từ đâu liệu có còn giá trị ? Vâng, virus đó đến từ lòng tham của con người mà ra. Và liệu có những nhà bác học trên thế giới liệu rằng họ có thể ngồi lại với nhau để cùng chế tạo ra loại vacxin tiêu diệt đi lòng tham của con người không? 

 

Bởi chỉ có như vậy thì Trái Đất này mới không còn những loại virus bệnh tật hành hạ nhân loại và cũng sẽ không còn chiến tranh, không còn những cuộc khủng bố biểu tình, không còn tranh chấp biên giới hay biểu đảo của nhau. Và quốc gia nào sẽ ở yên quốc gia đó.

 

Cầu mong sao cho tương lai nhân loại sau này,ai sinh ra trên Trái Đất này cũng  đều được tiêm vào người một loại vacxin mang tên: "Không có lòng Tham!" Thì mới mong hành tinh này được yên ổn, nhờ lòng người được tiêu diệt lòng tham. 

 (Viết từ năm 2020)

 Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

 

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2020

TÂM SỰ CỦA KHẨU TRANG




Qủa thực đời của những chiếc khẩu trang tụi tui dù có nằm mơ cũng không dám nghĩ sẽ có ngày mình được "lên hương" như vậy? Bởi giờ hễ ai mà sở hữu trong tay 1 hộp của anh em khẩu trang tụi tui là tự khắc cả thiên hạ sẽ trố mắt trầm trò kinh ngạc, như thể thể hiện cho sự giàu có (tại ngay thời điểm) này vậy.


Thậm chí hôm 14/2 vừa qua có người còn thách nếu ai tặng cho họ 1 hộp khẩu trang thì ngay lập tức họ sẽ đồng ý yêu ngay mà chẳng cần đắn đo. Và giờ đây mỗi ngày nhìn thấy đoàn người nối dài ở các nhà thuốc, các siêu thị để mong "rước được" anh em tụi tui về sử dụng, thậm chí có người còn đánh nhau vì anh em tụi tui nữa.


Haizzz đời thật đắng cay làm sao khi bình thường khẩu trang tụi tui nếu thuộc loại dòng họ quý sờ tộc, sản xuất đúng chất lượng thì 1 hộp khẩu trang của tụi tui được bán ra với giá bốn, năm chục ngàn, còn mấy tụi hàng nhái theo tụi tui bán ngoài vỉa hè sẽ có giá rẻ hơn 1 phần 2.


Vậy mà 1 tháng nay khi ẻm Corona từ đâu ẻm xuất hiện bỗng chốc, tụi tui được "lên hương" người ta đẩy giá của tụi tui lên tận mây xanh, trong khi chất lượng của tụi tui vẫn vậy à. :) Tụi tui không hề cam kết sẽ đẩy cái ẻm Na ghê sợ kia ra khỏi cuộc sống của ngươi sử dụng. Bởi vốn dĩ "sứ mệnh" của chúng tôi sinh ra, gắn lên mặt người sử dụng chỉ ngăn ngừa được lớp bụi bẩn trong không khí hoặc các mùi hôi thối mà thôi.


Đó là trong trường hợp tụi tui là hàng thật chính hiệu ấy nhé. Còn mấy tụi khẩu trang được làm ra không rõ xuất xứ, thậm chí có những đơn vị còn lấy giấy vệ sinh để "tạo ra" tụi tui, thì xin thưa tụi khẩu trang ấy còn ghê tởm hơn. Mà nói thật nhé, cuộc đời tụi tui sinh ra để cho con người sử dụng 1 lần mà thôi. Ấy vậy mà có những người ác nhân đến mức "đi nhặt" tụi tui về để họ bán kiếm lời.


Eo ôi, nghĩ đến cảnh họ "nhặt" anh em tụi tui về mà lòng tui hãi hùng và miệng tui muốn ói quá! Thực tình đó là 1 hành động mà người ta đang tự giết chết chính họ trước khi đi giết người khác rồi đó. Bởi 1 nhẽ anh em tụi tui sau khi được con người sử dụng xong, tụi tui sẽ mang vào mình hàng tá vi khuẩn liên quan đến đường hô hấp từ dịch mũi, dịch nước bọt và cả hơi thở người sử dụng đều tiềm tàng rất nhiều bệnh tật.


Bởi vậy "thân phận" của tụi tui sau khi được sử dụng xong thì làm ơn gói ghém cẩn thận và cho tụi tui vào thùng rác để tụi tui được "tái sinh", ý lộn, phân hủy đúng quy trình chứ không nên tùy tiện đem sử dụng lại.


Mà thôi giờ tui lại tiếp tục "bài ca thân phận" của mình cho mọi người hiểu và bớt "đề cao" tụi tui rồi người ta lại đẩy giá tụi tui cao cắt cổ như hiện nay. Nói thật chứ tụi tui sinh ra và tự biết "giá trị thật" của mình. Thành ra giá cả của chúng tôi rất chi là phải chăng để tất cả mọi người dù giàu hay nghèo đều có thể mua về sử dụng được. Chứ ai đời nhân cơ hội ẻm Na ẻm "tái xuất giang hồ" một phát là có nơi đẩy giá tụi tôi lên 300k, 400k. Trong khi tụi tụi chưa hề cam kết sẽ để em Na không dính vô người các bạn nhé.


Thậm chí có những nơi còn treo biển không bán tụi tui xin đừng hỏi. Cuộc đời thật là nực cười cho những kẻ cơ hội ngay chính trên mạng sống của đồng loại mình.


À mà thôi nãy giờ tui ca bài ca tiêu cực quá rồi. Chứ thật ra mà nói nhờ tụi tui mà tình người được có cơ hội nhân lên chơ bộ. Thì đó, xã hội vẫn còn nhiều người giàu lòng trắc ẩn khi bỏ tiền ra mua tụi tui về phát tặng cho cộng đồng đó thôi. Chao ôi, chỉ cần 1 cái khẩu trang của tụi tui mà tự khắc lòng người thêm ấm áp biết bao. Giờ đây tụi tui bỗng trở thành hot trend chứ bộ.


Ra đường ai ai cũng phải đeo tụi tui trên mặt. Thậm chí giờ các cửa hàng thời trang còn chạy các chương trình khuyến mãi mua bao nhiêu đơn hàng thì sẽ được tặng tụi tui. Duy chỉ có các công ty mỹ phẩm là hận tụi tui đến tận xương tủy, vì từ ngày tụi tui "được nâng giá trị" thì cánh chị em phụ nữ cần gì phải bôi bôi, trét trét mỹ phẩm lên mặt nữa.


Dự là 8/3 sắp tới có thể tụi tui sẽ "xoắn ngôi" các mặt hàng quà tặng khác cho mà xem. Đời anh em tụi tui lại được "nâng tầm giá trị" lên vài bậc giá cũng nên.


Nói gì thì nói chứ nhờ ẻm Corona mà con người đã "nâng tầm giá trị" của tụi tui lên (tui không bàn về giá cả đâu nhé) Mà ý tui là vậy nè, mong sao mọi người ra đường dù có dịch hay không có dịch thì cũng làm ơn đeo tụi tui lên mặt. Nhất là những nơi càng đông người thì càng phải nên đeo khẩu trang tụi tui để phòng tránh các bệnh lây qua đường hô hấp. Bởi con người đang ngày ngày làm hủy hoại môi trường sống của mình, nên thế giới sẽ càng ngày sản sinh ra đủ loại virus vi khuẩn nguy hiểm hơn cả ẻm Corona nữa.


Thôi tui tâm sự vậy là đủ rồi và mong con người sẽ nâng cao ý thức "nói một hiểu mười" . Để anh em tụi tui được "nâng tầm giá trí" chứ không phải "nâng tầm giá...cả" như hiện giờ đâu nhé. Tụi tui kịch liệt phản đối những ai đang nâng giá cả của anh em khẩu trang tụi tui.


Chào thân ái nhân loại!


                                                                                    Ký tên: KHẨU TRANG XINH XẮN.




Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

Hãy ở Yên vì Trái đất Cần

Tính đến thời điểm hiện nay thì chủng virus corona đã chiếm trọn toàn thế giới. Không dừng lại bất kỳ một quốc gia, lãnh thổ, tôn giáo, giai cấp xã hội nào. Giờ đây, sự đồng lòng chống dịch đã không còn là của riêng ai hay thuộc về trách nhiệm của bất kỳ quốc gia nào nữa rồi.

Cả nhân loại chúng ta dường như đang bị đóng băng và đau đớn nhìn chủng virus này hoành hành. Tỷ lệ người chết trên khắp thế giới cứ nhanh lên từng giờ, chứ không phải là từng ngày nữa. Mọi quốc gia đều kêu gọi người dân phải ở trong nhà để bảo vệ tính mạng. Thậm chí, phải đưa ra những biện pháp xử phạt mạnh nhất để mong người dân hạn chế ra khỏi nhà.
Các khu thương mại, du lịch, trường học đều buộc phải đóng cửa. Nó hãi hùng như cảnh tượng trong một bộ phim viễn tưởng hay một tác phẩm văn học nào đó mà chúng ta đã từng biết. Có thể trước đây chúng ta sẽ nghĩ những điều này chỉ nằm trong trí tưởng tượng của những người làm nghệ thuật. Vậy nên, con người không có một phương án dự phòng nào cho tình huống nếu một ngày nào đó toàn thể nhân loại phải ở yên một chỗ trong một thời gian nhất định.
Nhà văn trẻ Trần Trà My và cuốn sách mới ra mắt của mình
Dường như con người chưa tính đến chuyện này. Vì chúng ta luôn cho mình là động vật cao cấp nhất trong hành tinh. Con người tự hào về những phát minh vĩ đại, những công trình xây dựng xuyên thế kỷ, những tòa nhà trọc trời, những vật dụng nhỏ bé nhưng thu gọn cả thế giới trong lòng bàn tay chỉ cần bằng một cái chạm nhẹ.
Bản ngã của con người vốn không có điểm dừng khi mưu đồ thống trị trái đất này. Nhưng cuối cùng cũng bị hủy hoại bằng những con virus vô hình hay bằng một trận cuồng phong nào đó của Mẹ thiên nhiên. Song, con người vẫn cứ vỗ ngực xưng rằng mình sẽ kiểm soát được vì mình có trí khôn nhất hành tinh này. Bản ngã con người mạnh đến mức những công trình kiến trúc vĩ đại của tạo hóa cũng bị họ phá hủy; chỉ vì một minh chứng rằng mình mới là nhất của hành tinh này.
Tạo hóa không tạo ra con người để cho họ sống trong sự cô lập giữa muôn trùng những động vật khác. Vậy nên, tạo hóa ban cho con người trí thông minh và một trái tim ấm áp để bảo vệ Trái Đất này. Thế nhưng, chúng ta lại có một bản ngã quá lớn để nuôi dưỡng lòng tham của mình và rồi để đến một ngày kia lòng tham đã bị quật ngã.
Giờ đây, tất cả những gì đang diễn ra đều không còn nằm trong trí tưởng tượng của những người làm nghệ thuật. Thông điệp: "Hãy ở yên khi Tổ quốc cần", nếu có thể mong muốn được sửa thành: "Hãy ở yên vì Trái Đất cần." Vì chỉ có vậy mới làm cho bản ngã của con người phải dừng lại.
- Dừng lại để không tàn phá hay sát hại lẫn nhau.
- Dừng lại để cho trái đất này được thở và khí hậu được trong lành.
- Dừng lại để biết mình cần phải yêu thương nhau nhiều hơn.
Những gì đang diễn ra trước mắt chúng ta rất đau xót! Nhưng ẩn sâu sau đó là rất nhiều thông điệp. Vậy thì nhân loại ơi, xin hãy ở yên để được nhìn lại chính mình, sám hối, cầu nguyện cho những gì đã qua và hy vọng vào một tương lai đang tới. Mà tương lai đó sẽ không còn những bản ngã độc ác cho mưu đồ thống trị cả thế giới. Vì trái đất này là của chung!

Quả bóng lăn, trái tim lăn

Vậy là thêm một mùa World Cup nữa lại về, hàng triệu trái tim trên khắp hành trình lại có dịp lăn theo quả bóng tròn. Bóng đá môn thể thao đ...