Hiển thị các bài đăng có nhãn khuyết tật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn khuyết tật. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2021

'Tôi cởi bỏ mặc cảm, để phụ nữ khác thấy sự tự tin của mình'

 

TTO - Lời tòa soạn: Nhân Ngày quốc tế người khuyết tật (3-12), Tuổi Trẻ xin gửi đến bạn đọc bài chia sẻ về quá trình vươn lên, tự thay đổi chính mình của nữ nhà văn khuyết tật Trần Trà My - người vừa thực hiện bộ ảnh khỏa thân hiếm có.

Tôi cởi bỏ mặc cảm, để phụ nữ khác thấy sự tự tin của mình - Ảnh 1.

Trần Trà My - Ảnh: THÁI PHIÊN

Ngày bé ba tôi đã từng mua về một bức ảnh người mẹ khỏa thân đang ngồi cho con bú. Đó là bức ảnh của Thái Lan thì phải.

Trông nó rất đẹp (đối với cá nhân tôi và ba tôi đều nghĩ vậy), còn với nhiều người là sự phản đối, thậm chí có người cho là dung tục khi mua bức tranh này về treo trong nhà.

Làm đàn bà là khổ?

Hằng ngày tôi đều nhìn ngắm bức tranh đó và đối với tôi mỗi lần ngắm tôi lại thấy một vẻ đẹp khác nhau. Có khi là vẻ đẹp thiêng liêng về tình mẫu tử của người mẹ và con, có khi là vẻ đẹp mềm mại của các đường cong mà tạo hóa ban cho người phụ nữ.

Nước da trắng, ngực căng tròn, vòng eo con kiến, hai bên mông huyền bí. Và rồi đứa trẻ non nớt trong tôi luôn hiện ra câu hỏi tại sao những người phụ nữ quanh mình suốt ngày truyền tai nhau câu nói: "Làm đàn bà là khổ?".

Thậm chí, năm tôi 12 tuổi, cơ thể bắt đầu dậy thì, tôi không được sự vui mừng từ mẹ hay những người phụ nữ quanh mình về niềm hạnh phúc khi thấy đứa con gái ấy cũng phát triển bình thường như các đứa bé gái bình thường khác.

Rất nhiều lần tôi đã âm thầm khóc một mình khi vô tình nghe được những tiếng xì xào của mọi người dành cho mình. Họ ái ngại cho tương lai u ám của tôi sau này và lo lắng cho những vấn đề liên quan đến phụ nữ tôi sẽ xoay xở ra sao với một thân hình khó khăn như vậy.

Có những ngày tôi đã khóc sưng mắt, rồi ngước lên nhìn bức tranh khỏa thân đang treo trên tường kia. Tôi tự hỏi liệu sau này mình có thể có được những chức năng của một người phụ nữ như làm vợ, làm mẹ được hay không?

Rồi sau này cơ thể tôi có được đẹp như vậy không? Hay phải cam chịu một cuộc sống của một bà cô già ngồi nơi xó nhà, như một vài hình ảnh tôi đã thấy ở đôi ba người phụ nữ khuyết tật sống gần mình?

Thi thoảng ba tôi hay mua vài cuốn tạp chí về phụ nữ hay về hạnh phúc gia đình cho tôi đọc, cứ hễ vô tình thấy những bức tranh hay ảnh khỏa thân là tôi thích nhìn ngắm lắm. Mà những cái tên tác giả chuyên chụp ảnh khỏa thân có tên tuổi ở Việt Nam tôi biết, nhưng một đứa ở tỉnh lẻ quê mùa như tôi chẳng dám mơ được gặp họ.

Song tôi vẫn tìm đọc và ngắm nghía các tác phẩm của họ qua các trang báo. Tâm hồn tôi vốn mơ mộng và yêu cái đẹp từ nhỏ, thành ra ngắm nghía những tác phẩm bị nhiều người cho là không phù hợp với thuần phong mỹ tục của Á Đông, với tôi nó rất bình thường vì nó đơn giản chỉ là một tác phẩm nghệ thuật.

Từ đó tôi hay nghĩ đến khung cảnh có khi nào sau này mình cũng dũng cảm chụp một bức ảnh khỏa thân để lưu lại thời thanh xuân con gái không nhỉ?

Thay đổi nhận thức

Bước ra đời sống tự lập, tôi đi nhiều nơi, gặp được nhiều người trong xã hội để lắng nghe những câu chuyện của họ, đặc biệt là chị em nữ giới. Tôi dành rất nhiều thời gian ngồi nghe những tâm sự về cuộc đời họ. Có những người nữ tuổi đã xế chiều đã hỏi tôi rằng: "Cô hỏi thật con nhé, con đã được ai hôn chưa?".

Tôi rất thoải mái trả lời: "Rồi chứ cô. Nó là chuyện hiển nhiên giữa nam và nữ nếu hai người thích nhau...". Vậy là cô đã tròn xoe mắt nhìn tôi và bảo: "Vậy là con dũng cảm hơn cô. Vì ngày xưa ngay cả việc nắm tay người đàn ông mình thích cô cũng không dám".

Hằng ngày tôi được nghe rất nhiều tâm sự xong rồi họ sẽ hỏi tôi rằng làm sao để có được sự tự tin, sự dũng cảm và một thần thái như tôi đang có. Bởi có những phụ nữ ngay cả việc đơn giản như mua một cây son đỏ tươi đánh lên môi cũng không dám, vì sợ người ta đánh giá mình này nọ. Mặc một cái váy hai dây ra đường cũng ngại dù rất thích.

Hay cao hơn nữa là dũng cảm từ bỏ công việc hiện tại để chạy theo đam mê của mình cũng không dám. Ngay cả việc vô cùng đơn giản là lựa chọn một loại sữa rửa mặt phù hợp với da mình họ cũng không biết cách làm. Các yếu tố trên cộng lại đã khiến không ít phụ nữ gặp rắc rối trong chuyện yêu đương và xây dựng hạnh phúc gia đình.

Từ những câu chuyện xảy ra quanh mình đã giúp tôi thay đổi nhận thức và tự nhủ mình phải sống khác đi và cố gắng xóa đi một số tư tưởng ngay từ bé đã bị mẹ mình hay bà mình gieo vào đầu. Bởi đến khi cơ thể rệu rã vì tuổi già, lúc đó quay về hồi tưởng lại thời thanh xuân thì mình sẽ bớt tặc lưỡi mà nói hai từ "giá như".

Tôi cởi bỏ mặc cảm, để phụ nữ khác thấy sự tự tin của mình - Ảnh 2.

Trần Trà My - Ảnh: THÁI PHIÊN

"Tôi bình thường"

Khi tôi tìm đến anh Thái Phiên để chia sẻ ý tưởng muốn thực hiện bộ ảnh nude, anh ấy đã ba lần hỏi tôi một câu hỏi: "Em có muốn che mặt không? Rồi liệu tung ra bộ ảnh em có chịu được điều tiếng không?".

Tôi đã hỏi lại rằng: "Tại sao phải che hả anh? Còn dư luận là việc của họ". Quả thật đây là lần đầu tiên trong cuộc đời làm nghề của anh ấy phải đối diện với cô người mẫu 6 chân không hề có những đường cong quyến rũ trên cơ thể cho anh khai thác. Anh đã căng não đến mức có những khoảnh khắc giải lao vẫn còn thần người ra căng thẳng.

Trong suốt hơn hai giờ đồng hồ chụp tôi luôn nói "Em không ngại anh nhé!" để trấn an tinh thần cho anh, chứ không phải anh là người trấn an tinh thần cho người mẫu lúc chụp. Và trong quá trình chỉnh sửa hình ảnh đã có những ngày anh ấy không được khỏe.

Quả thật trong con mắt của người đời thì những ai làm nghề chụp ảnh nude thường sẽ là người đàn ông phóng khoáng, bụi bặm và có cái gì đó thiếu tử tế. Đó cũng là lý do trong suốt quá trình hơn 30 năm làm nghề của người nghệ sĩ này đã phải gánh chịu không ít thị phi.

Còn trước mắt tôi là một nhiếp ảnh gia Thái Phiên rất khiêm tốn, chỉn chu, đúng giờ và cực kỳ tôn trọng phụ nữ. Thậm chí đôi khi tôi hay chọc lại anh bảo sao trông anh hiền lành, không như trong trí tưởng tượng của tôi.

Khi post bộ ảnh lên trang Facebook cá nhân, tôi đã nhận được rất nhiều câu hỏi đại loại như sao lại mạnh dạn táo bạo đến như vậy? Không sợ dư luận ném đá sao? Thú thật nếu nói tôi không sợ là không đúng sự thật.

Nhưng đứng giữa nỗi sợ và đứng giữa viễn cảnh hối hận lúc về già khi hồi tưởng lại quá khứ buồn tẻ thì với tôi đó thật sự mới là điều đáng sợ nhất. Tôi chỉ đang cởi bỏ sự mặc cảm của mình để cho rất nhiều người phụ nữ khác nhìn thấy sự tự tin của mình, để biết đâu họ bớt kêu than làm đàn bà là khổ.

Bản thân tôi luôn tin rằng nếu mình yêu được bản thân mình thì sẽ tìm thấy được người đàn ông biết nâng niu trân trọng cuộc đời mình.

Tôi lựa chọn một cuộc sống với nhiều trải nghiệm phong phú, dù có nhiều lúc tôi đớn đau thất bại cũng chấp nhận. Vì tất cả cũng chỉ là trải nghiệm chứ không phải là rào cản. Và nếu có kiếp sau chắc chắn tôi cũng muốn làm phụ nữ.

Tại đơn giản mỗi sáng thức dậy, mở ngăn tủ trang điểm ra và lựa chọn cho mình một màu son ưng ý, cũng đủ làm tôi vui cả ngày. Hay xịt lên người mùi nước hoa yêu thích là tâm trạng tôi đã muốn nhảy múa lên rồi.

Vì đời cứ tạo ra niềm vui là tự khắc có được năng lượng sống và sự dũng cảm bước đi.

Tôi cởi bỏ mặc cảm, để phụ nữ khác thấy sự tự tin của mình - Ảnh 3.

Học cách vượt lên số phận

Dù hai chân, bốn chân, sáu chân thì cũng chỉ có duy nhất cuộc đời để sống. Thử cởi bỏ hết những định kiến sẽ cho ta thấy ai ai rồi cũng phải học cách vượt lên số phận, vượt qua những nỗi đau chứ đâu phải chỉ riêng người khuyết tật...

Nguồn: https://tuoitre.vn/toi-coi-bo-mac-cam-de-phu-nu-khac-thay-su-tu-tin-cua-minh-20211204093405555.htm?fbclid=IwAR1a2CVIoUVXZK7aPiuru4r0g0213ug0IGsA772UhdGww4zFobaRX2O0s9w

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ

 Ngày mới bước chân vào Sài Gòn tôi đã từng tự ra mục tiêu cho bản thân là phải mua được một căn hộ chung cư vào năm 30 tuổi. Nhưng sau 14 năm bươn chải, tôi không nhớ đã trải qua bao nhiêu lần chuyển nhà trọ.

Và cứ mỗi lần chuyển nhà trọ, tôi lại càng quyết tâm mua được căn nhà tại thành phố.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 1

Sau những tháng ngày liên tiếp chuyển trọ, tôi đã tìm được căn phòng phù hợp với nhu cầu của mình

NVCC

Từ ổ chuột cho đến chung cư cao cấp

Tôi đã từng trải qua rất nhiều nhà trọ, từ ổ chuột cho đến chung cư cao cấp; từ đi xin ở nhờ cho tới ở chung với chủ nhà.

Cuộc đời của người đi thuê trọ khổ nhất là phải ở chung với chủ nhà hoặc thuê những căn nhà trọ bị giới hạn về giờ giấc. Vậy nên mỗi lần đi đâu phải luôn canh về đúng giờ, nếu không chủ nhà sẽ khóa cổng.

Tôi đã từng có những tháng ngày bị nếm mùi bị đứng ngoài đường chờ đến 5 giờ sáng chờ chủ nhà dậy mở cổng. Lúc đó tôi vừa sợ kẻ xấu tấn công vừa sợ những cơn gió lạnh về đêm. Thế nhưng Sài Gòn là thành phố không bao giờ ngủ nên những lúc như vậy tôi hay lân la đến những quán ăn đêm để vừa có chỗ ngồi an toàn và cũng tranh thủ bắt chuyện với những người lao động để hiểu thêm về cuộc sống của họ.

Tôi nói chuyện với những người công nhân quét rác, vợ chồng người bán hủ tíu gõ hay như người phụ nữ mở một quán nhậu vỉa hè, những công nhân tan ca khuya về... Có khi tôi ngồi trước cổng nhà trọ và lặng lẽ quan sát từ xa để lắng nghe những câu chuyện của họ.

Cũng có thời gian tôi xin ở nhờ tại quán phở của người anh họ trên đường Kha Vạn Cân (TP.Thủ Đức). Ban đêm tôi hay thức để trông quán phở. Đó cũng là một trải nghiệm thú vị khi nhìn thấy người đi chở hàng ở chợ đầu mối, hoặc thấy những tài xế xe container tranh thủ ghé ăn một tô phở để có sức chạy đêm tiếp.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 2

Căn phòng khoảng 18 m 2 có 1 chút không gian để tôi tập yoga

NVCC

Cũng có khi tôi xin ở nhờ tại một trung tâm dạy yoga của bạn tôi trên đường Trương Quốc Dung (Q.Phú Nhuận). Ban đêm khi học viên lẫn giáo viên đều ra về hết và phải khóa trái cổng lại, một mình tôi tự xoay sở khi nhà vệ sinh ở tầng trệt còn chỗ tôi ngủ là ở lầu một. Mỗi lần đi vệ sinh hay đi tắm rửa là tôi tự bò xuống cầu thang và bò vào tận nhà vệ sinh. Cứ vậy tôi cũng sống được vài tháng trời cho đến khi tìm được chỗ ở mới tốt hơn.

Với một người đi lại bình thường thì việc nhà vệ sinh hay nhà bếp như thế nào, họ vẫn sử dụng được. Còn với một người khuyết tật thì không hề dễ để sinh hoạt. Vậy mà tôi đã từng có một khoảng thời gian phải sống trong căn phòng trọ cũ nát và người ta xây nhà vệ sinh theo kiểu ngồi xổm ngày xưa. Trong tình huống như vậy, một người như tôi phải luôn nghĩ cách để thích nghi.

Tăng kỹ năng sau mỗi lần chuyển chỗ trọ

Mỗi lần chuyển chỗ trọ mới thì kỹ năng tìm nhà trọ của tôi được tăng dần. Từ việc thương lượng giá cả với chủ nhà, đến việc tìm một không gian phù hợp dành cho một người khuyết tật sống tự lập. Thậm chí, tôi còn phải tìm hiểu xem nơi mình sắp thuê có những tiện ích gì, hàng xóm xung quanh ra sao.

Cứ thế, mỗi lần chuyển trọ tôi có thêm rất nhiều kỹ năng sống để dễ thích nghi với môi trường mới.

Thậm chí sau những lần chuyển trọ thì vốn tư liệu, vốn sống để viết văn của tôi cũng tăng theo vì tôi được tiếp xúc với nhiều thành phần khác nhau trong xã hội và được nghe rất nhiều câu chuyện về cuộc đời của họ. Tất nhiên tôi cũng có thêm rất nhiều bạn bè mới. Những mối quan hệ cứ vậy mà nối tiếp nhau ra đời từ những khu nhà trọ.

Nhưng cảm giác làm tôi khó quên nhất thường rơi vào đêm cuối ở nhà trọ cũ và đêm đầu tiên trong căn phòng trọ mới. Những cảm giác luyến tiếc căn trọ cũ, bỏ đi vài đồ vật thân quen, về con đường cũ...đan xen là sự lo sợ không biết khi qua nhà trọ mới sẽ như thế nào và mình sẽ mất bao lâu để thích nghi với môi trường mới…Những điều đó làm tôi ít nhất hai đêm mất ngủ trước và sau khi chuyển trọ.

Mộng mơ về một căn hộ cho riêng mình

Giờ đây tôi vẫn còn phải đi ở trọ nhưng đã có thể gọi là “tạm an cư” vì hơn 4 năm nay tôi không còn phải thay đổi nhà trọ.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 3

14 năm mưu sinh ở Sài Gòn tôi vẫn ấp ủ ước mơ về một căn hộ cho riêng mình

NVCC

Tìm được căn phòng trọ tạm ưng ý nên tôi hay gọi đùa với bạn bè về căn trọ tôi đang sống là “ngôi nhà màu hồng”. Vì đây là tone màu chủ đạo trong phòng trọ mà tôi trang trí, từ bức tường cho đến những đồ vật xung quanh đều là tone hồng và đỏ. Thậm chí đến mức tôi phải quyết tìm mua cho bằng được một bộ nồi màu đỏ để nó phù hợp với không gian sống của mình.

Tôi vẫn mộng mơ đến một ngày nào đó sẽ được sở hữu một căn hộ và chính tay tôi sẽ biến nó thành căn hộ thông minh (smart home) với rất nhiều tiện nghi công nghệ số, nhằm phục vụ không gian sống của mình. Chúng ta ai cũng phải có những giấc mơ để thấy cuộc đời thêm ý nghĩa. Với một người khuyết tật vào Nam lập nghiệp và phải trải qua bao nhiêu môi trường sống vất vả thì càng không nguôi với những giấc mơ lớn. Để mỗi ngày mở mắt ra sẽ tự nhủ phải cố gắng cống hiến nhiều hơn cho xã hội, thay vì phải ôm một nỗi mặc cảm về thân thể khiếm khuyết của mình.

Ngày đó, tôi sẽ ngồi bên ban công bé xinh, uống một ngụm trà, rồi nhìn lên bầu trời đầy sao và hồi tưởng lại những tháng ngày vất vả để đi tìm nhà trọ của mình, tìm một chỗ đứng giữa thành phố nghi ngút dòng người này...

Nguồn: https://thanhnien.vn/muoi-bon-nam-buon-chai-o-sai-gon-khong-nho-bao-lan-chuyen-nha-tro-post1404101.html

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2020

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 9: Tình yêu và nếu tôi chết đi


TTO - Tôi nhớ đó là khoảng năm 2014 khi cuốn Giấc mơ đôi chân thiên thần của tôi tái bản lần thứ 3, và đây cũng là thời gian tôi tập tành bán sách của mình nhằm có thêm thu nhập.

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 9: Tình yêu và nếu tôi chết đi - Ảnh 1.

Trà My vẫn khát khao cuộc sống làm vợ, làm mẹ - Ảnh: NVCC

Cuộc điện thoại của số phận

Và hành trình bán sách của tôi vô tình gặp một anh trong lúc tôi và chị bạn Thu Anh đang bắt taxi ở Lotte Mart Hà Nội. Loay hoay mãi anh taxi vẫn không chịu bế tôi lên xe (do tôi khuyết tật, rất khó tự lên xe), thì bỗng dưng anh xuất hiện và bế tôi lên xe. 

Rồi anh em làm quen, trao đổi số điện thoại và mấy hôm sau hẹn cà phê. Anh còn giúp tôi đi bán sách và cho tôi cả số điện thoại vài công ty để tôi đem sách đến bán.

Vào một buổi trưa, tự nhiên anh gửi cho tôi một số điện thoại và bảo tôi liên hệ thử vì đây là công ty chuyên đào tạo CEO. Tôi cũng hồn nhiên gọi điện thoại thử, thì đầu dây bên kia bảo họ đang công tác ở Sài Gòn và sẽ gọi lại cho tôi sau. 

Cuộc nói chuyện ấy chỉ kéo dài chưa tới một phút, nhưng tôi cứ có một cảm giác là lạ nhói lên! Tôi chỉ biết mỗi cái tên và số điện thoại của người đó mà thôi, thế nhưng tôi bị ấn tượng bởi chất giọng trầm ấm áp kia. 22h đêm hôm đó, người đàn ông kia chủ động liên lạc lại với tôi.

Cái cảm giác nhói lạ lúc trưa lại hiện về trong tôi! Hai người nhắn tin nói chuyện đến gần 2h sáng, rồi tôi bảo mình phải đi ngủ, mai 8h tôi về Hưng Yên. 

Và tôi cũng không quên nhờ anh ấy sáng mai 7h30 gọi điện đánh thức tôi dậy, bởi tôi có tật xấu rất hay ngủ quên. 

Sáng hôm sau mới 6h30, điện thoại tôi đã reo và vẫn là giọng ấm áp kia đánh thức tôi dậy. Hóa ra có sự nhầm lẫn nhẹ, anh ấy sau khi đi công tác nước ngoài về quên chỉnh lại thời gian. Tôi nhắn tin lại bảo anh không sao, xem như có thêm thời gian trang điểm.

Ngồi trên taxi, tôi cứ líu lo như con chim non vì những cảm xúc lạ đang ngự trị trong tim! Dòng cảm xúc trong tôi cứ tăng mạnh lên mỗi khi điện thoại reo có tin nhắn. Dường như những ngày tháng đó, tôi chỉ ôm điện thoại để chờ đợi một người. 

Đúng là cái cảm giác có tình cảm của một ai đó lần đầu tiên bao giờ cũng thú vị, mặc dù thời gian để hai người ở bên nhau cực kỳ ít. Kẻ Nam người Bắc và ai cũng phải có công việc riêng, tôi chẳng dám đòi hỏi gì nhiều vì tôi biết công việc kinh doanh của anh rất bận. 

Nhưng không ngờ giữa anh và tôi lại có rất nhiều người bạn chung, nên những thông tin về anh, tôi đều khéo léo nắm được.

Tôi bị sốc và luôn tự hỏi chính mình rằng ở vị thế của anh có dư điều kiện để quen với những cô chân dài xinh đẹp. Còn tôi ngoài sự ngây thơ cả tin ra, tôi không có gì cả. Tôi liên tục nhắn tin cho anh để hỏi cho ra nhẽ, nhưng có một khoảng thời gian anh đã cắt liên hệ với tôi. 

Càng buồn, càng suy sụp tinh thần, thì bệnh mất ngủ trong tôi càng nặng. Đó là khoảng thời gian tôi phải sống trong căn nhà trọ nhỏ xíu và tối tăm trên đường C1, Cộng Hòa. 

Tôi bị trầm cảm đến mức rất nhiều đêm tôi cứ nhìn lên một khoảng không vô định. Tuy nhiên, ban ngày tôi lại tỏ ra như không có chuyện gì cả.

Và rồi tôi quyết định bỏ hết công việc đang làm để tìm cách tiếp cận chi nhánh của công ty anh ở Sài Gòn. Ban đầu, tôi chỉ xin vào đó học, rồi tiếp tục xin vào làm việc vì tôi biết chi nhánh đang thiếu vị trí PR. 

Tôi phải đối diện với anh để trái tim tôi mới thật sự quên được anh, vì nếu không, lý trí và trái tim tôi suốt ngày "đấu đá" với nhau sẽ làm bệnh trầm cảm của tôi thêm nặng. 

Quả thật, đến giờ phút này, tôi vẫn không hề giận người đó. Nhưng tự tha thứ cho chính mình mới là điều khó. Tôi bị trầm cảm có lẽ là do tôi không chịu tha thứ cho chính mình.

Hằng ngày cứ đến 10h sáng, tôi đến công ty làm việc, rồi một tuần ba buổi tôi ở lại học CEO đến 22h đêm. Thi thoảng họp hành hay công ty tổ chức những sự kiện lớn cho học viên, anh bay vào làm việc và chúng tôi vẫn phải giáp mặt nhau một cách bình thường. 

Tôi bắt đầu rơi vào trạng thái bị đóng băng mọi cảm xúc và lúc nào tôi cũng chỉ ước giá có ai đó cho mình cái tát thật mạnh để mình được bật khóc cho nhẹ trong lòng. Đi làm về, tôi không muốn giao tiếp với ai, không muốn gặp ai...

Tôi mất ngủ, bỏ ăn, nên khuôn mặt tôi chỉ là một cảm xúc trống rỗng. Tôi dừng luôn việc viết tiếp sách "Tin vào điều tử tế", và đỉnh điểm nhất có những ngày ở nhà tôi đã thủ sẵn dao lam. 

Phòng trọ tôi ở tầng một, chỉ 12m2 và rất ngột ngạt. Tôi hình dung nếu giờ mình rạch tay, máu chảy lênh láng và chắc phải vài ngày sau ai đó mới phát hiện ra. Tôi luôn hình dung về cái chết của mình vào những ngày tối tăm...

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 9: Tình yêu và nếu tôi chết đi - Ảnh 2.

Trà My giờ rất tự tin với cuộc sống tình cảm của mình - Ảnh: NVCC

Tôi vẫn muốn làm vợ, làm mẹ

Rồi một lần đi dự hội thảo, tôi vô tình gặp được bạn Nguyễn Phi Vụ đang học tâm lý để sau này chuyên đi đào tạo và điều trị các triệu chứng về tâm lý. Cứ vài tuần, bạn lại qua nhà tôi, nghe tôi kể tất cả những tâm sự, những tổn thương tôi giấu kín trong lòng. 

Và tôi cũng kể những dự định sau này sách tôi được xuất bản, tôi muốn đem nó tặng cho các trại giam. Phi Vụ ngồi nghe và ghi chép lại tất cả. Lúc này, tôi bắt đầu thấm mệt vì đã tận mắt chứng kiến và biết thêm nhiều sự thật về người đàn ông kia.

Tôi thực sự muốn xin nghỉ ở công ty đó, nhưng vì lời hứa mà tôi đã tự hứa với người kia trước khi vào đó làm là sẽ giúp họ giải quyết vài sự việc có liên quan đến vấn đề quản trị thương hiệu. Nên tôi đành cố làm thêm vài tháng rồi viết đơn xin nghỉ. Tôi tự thấy trái tim tôi đau vậy đủ rồi!

Chuyển về nhà mới, nhưng bệnh mất ngủ của tôi vẫn kéo dài và tôi không thể làm bất cứ việc gì. Thậm chí, tôi nhận rất nhiều công việc liên quan đến chữ nghĩa, nhưng vẫn không làm nổi. Tâm trí tôi bế tắc cùng cực nhất thì tự nhiên Nguyễn Thị Vân (NLS) lại hay nhắn tin cho tôi. Đây là người bạn mà tôi hay gọi "sư phụ cua trai".

Đúng, tôi và Vân là những người phụ nữ không may bị khuyết tật, thậm chí Vân còn bị nặng hơn tôi, nhưng chúng tôi luôn tự chủ động trong cả công việc lẫn cuộc sống, luôn biết rõ mục tiêu mình là gì. 

Thế nhưng, tôi thừa nhận mình từng là cô gái luôn bị động trong chuyện tình cảm nên dẫn đến những tháng ngày u ám. Còn Vân thì ngược lại. Cô tự tin đến mức chủ động đến và cũng chủ động rút lui với những mối quan hệ không ổn.

Vân hay trêu tôi: "Chị làm vậy phí một đời, vì trai ngoài kia còn đầy...". Còn tôi hay nói đùa với bạn bè mình rằng: "Công nhận từ ngày Vân lấy được chồng, mình cảm thấy hạnh phúc và tự tin hẳn". Và để có được niềm hạnh phúc như hiện tại, ít ai biết được rằng cô gái bé nhỏ kia đã trải qua... 7 cuộc tình đổ vỡ.

Thú thật là cô gái khuyết tật cơ thể, nhưng không vì vậy mà tôi phải kìm ném đi những cảm xúc thật của mình. 

Và cũng chính câu chuyện của Vân đã giúp tôi khỏi bệnh trầm cảm. Hiện giờ, tôi đã đủ tự tin trong mối quan hệ mới và cũng tự tin rút lui nếu nhận thấy không thể là mối quan hệ đường dài...

Là cô gái khiếm khuyết hình thể, nhưng không có nghĩa mọi nhu cầu của tôi phải bị che khuất. Tôi vẫn khát khao làm vợ, làm mẹ, dù tôi biết đời sống hôn nhân không hề dễ dàng với phụ nữ khuyết tật.

Đó cũng là lý do tôi rơi xuống hố sâu trầm cảm. Dù bề ngoài tôi luôn tỏ ra mình độc lập, mạnh mẽ. Đôi khi tôi còn bất cần với đời nữa. Tuy nhiên, tìm hiểu sách tâm lý, tôi mới vỡ lẽ những người càng tỏ ra mạnh mẽ bao nhiêu thì ẩn sâu trong họ có thể là sự yếu đuối bấy nhiêu.

Thời gian gần đây tôi không còn phải cố gắng gồng mình lên để cố tỏ ra mạnh mẽ. Tôi có thể khóc, có thể cười và tự cho phép mình được nghỉ ngơi. Và cũng nhờ trải qua biến cố tình cảm mà tôi có thể chủ động hơn trong chuyện yêu đương.

TRẦN TRÀ MY

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 8: Hãy có ước mơ lớn lao


TTO - Sau khi vượt qua nghịch cảnh của số phận, chúng ta sẽ làm được gì để trả ơn cuộc đời này? Đối với tôi, đó thực sự mới là điều quan trọng chiếm gần hết suy nghĩ của mình.

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 8: Hãy có ước mơ lớn lao - Ảnh 1.

Khát vọng vươn lên được Trà My thể hiện vào sách - Ảnh: NVCC

Lần đầu ra công chúng

Năm 2006, một người em họ đang học Trường CĐSP Quảng Trị báo cho tôi biết nhà trường tổ chức cuộc thi văn học và kêu tôi gửi bài dự thi. Rồi tôi chợt nhớ mình đã từng sáng tác truyện ngắn "Mặc cảm" kể về cô sinh viên nhà quá nghèo nên phải bỏ học để đi phụ quán cơm và cô luôn bị mặc cảm bởi điều này.

Nhưng đến một ngày, cô phát hiện người khách vào ăn cơm chính là cha bạn học mình. Khi nghe ông tâm sự con trai mình chẳng chịu học hành gì dù nhà rất có điều kiện, lúc đó cô sinh viên nghèo kia mới giảm đi sự mặc cảm của mình.

Tôi nhờ người bạn nộp bài dự thi và chỉ để tên tác giả là tôi kèm theo số di động của ba tôi mà thôi. Chẳng mong mình được giải gì, chẳng qua tôi muốn cho mình cơ hội được trải nghiệm. Ai ngờ cái tên của tôi lại được ban tổ chức truy lùng khắp các khoa vì họ nghĩ tôi là một trong những sinh viên.

Thầy cô truy không ra, bèn gọi vào số điện thoại tôi ghi bên dưới bài dự thi. Ba tôi đang đi làm nghe điện thoại bất ngờ từ nhà trường thì cũng giật mình. Thế là ngay ngày hôm đó, cô hiệu phó đã xuống nhà tôi. Rồi ba dẫn tôi lên trường nhận giải và giao lưu với các bạn sinh viên, thầy cô.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi xuất hiện trước công chúng.

Bài dự thi của tôi được giải ba (hình như cuộc thi không có giải nhất). Giấy khen được nhà trường đề tặng là "Sinh viên Trần Trà My", vì nhầm tôi là sinh viên trường. Đối với tôi, điều này mới tạo ra sự công bằng nhất, bởi tôi không thích bất kỳ sự ưu ái nào!

Cả đêm hôm đó tôi mất ngủ vì hạnh phúc, đây là trái ngọt đầu tiên đến với tôi trong cuộc đời viết văn. Tôi quyết định viết bức thư cho chương trình "Ước mơ Việt Nam" để kể về câu chuyện này. Và thay vì gửi thẳng địa chỉ Đài Truyền hình Việt Nam, tôi lại gửi cho chị họ tôi lúc bấy giờ đang là sinh viên để nhờ chị ấy đem đến thẳng đài VTV.

Mấy tháng sau, êkip truyền hình đã gọi điện thoại cho ba tôi và báo sẽ về Quảng Trị để làm chương trình về tôi.

Thời đó, chương trình này do chị Mộng Hoài làm MC rất nổi tiếng. Chị ấy ở ngoài trẻ trung và thân thiện, nên mới gặp nhau vài phút tôi đã có cảm giác như chị em thân thiết từ lâu. Tôi quan sát cách họ làm việc, cách viết kịch bản và cách khai thác nhân vật, rồi ước gì sau này mình cũng được như họ...

Tâm lý cô gái khuyết tật 20 tuổi lần đầu được lên chương trình truyền hình quốc gia có thời lượng 30 phút làm cho tôi hồi hộp. Hôm đó, êkip chương trình đã đến nhà tôi vào lúc 8h sáng để setup mọi thứ.

Nhưng đó lại là một ngày mưa gió bão bùng, thành ra không thể thu âm thanh trực tiếp và mãi đến tận trưa mới quay được. Khi êkip truyền hình ra về, lòng tôi lại trỗi lên khát khao muốn vào Sài Gòn lập nghiệp.

20 tuổi, tôi đứng nơi hiên nhà và hình dung về một tương lai tươi sáng. Rồi tôi sẽ trở thành một cô gái xinh đẹp, tự tin, đi khắp nơi và được gặp gỡ rất nhiều người. Và tôi luôn tin vào điều đó! Tại sao không dám cho mình một ước mơ lớn lao?

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 8: Hãy có ước mơ lớn lao - Ảnh 2.

Khuyết tật, nhưng Trà My rất thích đi và giao lưu - Ảnh: NVCC

Biến khuyết điểm thành ưu điểm

Còn nhớ khi đang quay chương trình "Ước mơ Việt Nam", khi êkip vừa off máy là tôi đã xin ngay tờ kịch bản chương trình. Vì tôi muốn học thêm cách viết nội dung kịch bản. Tôi tin rằng sau này mình sẽ không dừng lại ở việc viết văn.

Cho đến khi vào Sài Gòn lập nghiệp, tôi càng cố gắng làm quen với nhiều người thành công, thành đạt. Cách hay nhất là tham gia nhiều sự kiện quan trọng, qua đó tôi được học hỏi thêm nhiều thứ và xây dựng các mối quan hệ xã hội.

Một đứa con gái khuyết tật, chỉ có thể nhúc nhắc đi lại bằng xe đẩy, nói không ai nghe rõ, nhưng tôi cố tham dự nhiều sự kiện dành cho giới doanh nhân, nghệ sĩ hay bạn trẻ sinh viên. Đến mức nhiều người ngạc nhiên sao sự kiện nào cũng thấy mặt tôi cả.

Vào chỗ đông người, tôi thường quan sát và cũng chủ động làm quen, trao đổi name card, chứ chẳng hề thụ động ngồi một chỗ. Thậm chí, tôi sẵn sàng đặt câu hỏi với diễn giả hay phản biện vấn đề họ vừa nói.

Tất nhiên là tôi phải nhờ thêm giấy viết, vì giọng ú ớ của tôi nói thì họ sẽ rất khó nghe được. Có hôm tôi còn "chạy show" hai, ba sự kiện trong ngày, và tôi quan sát luôn cả êkip tổ chức sự kiện để học hỏi...

Nhờ mạnh dạn đi nhiều như vậy nên kiến thức, mối quan hệ, sự tự tin trong tôi đã tăng lên rất nhiều.

Dù rất mệt và có tình huống bước vào những nơi sang trọng thì bảo vệ không cho tôi vào, vì họ nghĩ cô gái khuyết tật vào để xin xỏ gì đó. Bởi hồi đó tôi chưa biết trau chuốt ngoại hình, toàn mặc đồ trẻ con, thậm chí ngay giày dép tôi cũng chỉ có thể mua đồ nhỏ của em bé.

Đã vậy, tôi còn toàn xin đi nhờ xe máy, tóc tai bê bết mồ hôi thì nhìn ngoại hình của tôi có lẽ chẳng khác gì "đứa ăn xin". Trong khi các sự kiện này đa số là dành cho những người thành đạt, nổi tiếng.

Quả thật tôi cũng biết tận dụng những khuyết điểm của mình để biến thành ưu điểm. Nhưng cứ để cho truyền thông nói lui nói tới về sự "vượt lên số phận" của mình thì sẽ tạo ra sự nhàm chán cho cả chính tôi lẫn khán giả. Bởi suy cho cùng, mỗi cuộc đời ai cũng có lúc vượt lên nghịch cảnh cả, huống gì người khuyết tật như tôi.

Dần dần tôi suy tư nhiều về những khoảnh khắc trong cuộc sống vô tình gặp một người xa lạ nào đó cảm ơn mình, rồi nói rằng nhờ sự cố gắng của mình đã giúp họ thay đổi tương lai hoặc vượt qua được bế tắc cuộc sống.

Có lẽ lúc đó chúng ta mới thấm thía về sự cố gắng của mình không chỉ giúp cho chính cuộc đời mình mà còn tạo niềm hi vọng cho hàng triệu người khác có cơ hội vươn lên.

Và cuộc đời tôi trong suốt mấy năm qua đã gặp được những khoảnh khắc tuyệt vời như vậy! Có rất nhiều người xa lạ ngoài kia đã chạy đến cảm ơn tôi khi vô tình tôi đã giúp họ chiến thắng được số phận.

Thậm chí, có những bạn nữ mà ngay cả ước mơ đơn giản nhất là mặc cái váy hai dây hay mang một đôi giày cao gót đẹp cũng không dám thực hiện. Chỉ tới khi họ thấy những bức hình "chưng diện" đầy tự tin của cô gái khuyết tật cao 1,32m của tôi trên Facebook, họ mới thêm tự tin hiện thực hóa những mơ ước đơn giản trên.

Mới đây nhất, tôi ngồi xem chương trình "Điều ước thứ 7" trên VTV3 kể về cô bé Hà Phương sinh ra bị mất một tay nhưng có ước mơ thành người mẫu. Và tôi rất xúc động phát hiện ra chi tiết người mẹ của bé vẫn hay sưu tầm những bài báo viết về các tấm gương vượt lên số phận, trong đó có những bài báo viết về tôi.

Đôi khi chỉ cần không bê tha với chính cuộc đời mình cũng là cách "cứu rỗi" được biết bao cuộc đời xa lạ ngoài kia. Tương lai còn dài và tôi cũng còn rất nhiều hoạch định cho bản thân.

Tuy nhiên, tôi không thích đao to búa lớn theo kiểu mình là diễn giả đi truyền nghị lực sống cho ai cả, mà chỉ đơn giản một điều: khi cuộc sống của ai đó bế tắc thì xin hãy nhớ có một người đã từng vô cùng bất hạnh như tôi, nhưng bây giờ tôi đang thực hiện ước mơ lên đến những vì sao...

Vươn đến những vì sao trên trời

Chương trình truyền hình được phát, tôi nhận được rất nhiều thư từ của khán giả cả nước. Ngoài ra, tôi cũng có một số tiền do chương trình trao tặng để được nối mạng Internet. Từ đó các bài viết của tôi không cần phải in giấy gửi bưu điện cho các báo nữa.

Nhờ có mạng mà tôi được giao lưu, học hỏi thêm nhiều điều mới lạ. Tôi lập blog và xin được kết bạn với rất nhiều người thành công để học tập ở họ những cái hay. Một cô gái khuyết tật ngồi ở nhà như tôi đã có thể vươn đến những vì sao trên trời...


TRẦN TRÀ MY

Quả bóng lăn, trái tim lăn

Vậy là thêm một mùa World Cup nữa lại về, hàng triệu trái tim trên khắp hành trình lại có dịp lăn theo quả bóng tròn. Bóng đá môn thể thao đ...