Hiển thị các bài đăng có nhãn bản tình ca cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bản tình ca cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2021

Truyện ngắn: Ăn Phở

 


12h, quán phở vắng hoe, không một bóng người. Buổi trưa là thời điểm cái nắng gay gắt nhất trong ngày của TP.HCM.

Cô chủ quán liên hồi ngáp dài buồn ngủ. Cô vừa ngả người trên cái ghế nhựa, đang thiu thiu chợp mắt thì giật mình khi nghe tiếng gọi: “Cho tô phở tái đi”.

Cô chủ quán chợt tỉnh cơn buồn ngủ, nét mặt niềm nở và mừng rỡ đến mức quên sửa lại mái tóc bù xù của mình.

- Dạ vâng, anh trai ngồi vào bàn đi ạ!

Một người đàn ông khoảng gần 40 tuổi, mặc chiếc áo sơ mi màu trắng ngà bỏ trong quần, tay xách theo một cái cặp đen, mặt hơi đỏ và có nét mệt mỏi, vừa bước vào quán tìm chỗ ngồi thoáng mát vừa đưa tay áo lau đi những giọt mồ hôi đang lấm tấm trên mặt.

Ngồi phịch xuống ghế, người đàn ông mở vội chiếc cúc áo trên cổ ra như để trút bỏ phần nào cái nóng nực và cơn mệt mỏi trong người.

Tiếng dao băm thịt, đập đập cọng hành lá khiến người khách chăm chú nhìn cô chủ quán. Bất chợt ông giật mình khi văng vẳng bên tai giọng đanh thép của bà vợ: “Ông làm gì thì làm, chiều nay không mang lương về thì đừng hòng vác xác về cái nhà này”.

Lương! Nỗi khổ nhất của người đàn ông là đến tháng mà không đem lương về đưa cho vợ, đồng nghĩa với việc những ngày sau đó nhà sẽ không có một bữa cơm ngon lành và cái tai của người đàn ông sẽ mệt mỏi với đủ lời càu nhàu của vợ.

“Phở của anh trai đây”. Cô chủ quán nhẹ nhàng đặt tô phở xuống bàn kèm theo một nụ cười niềm nở. “Anh ăn từ từ kẻo nóng nhé!”. Giọng nói dịu nhẹ khiến ông khách thầm nghĩ trong đầu: “Ừ, thì vẫn là phụ nữ nhưng sao bà vợ mình ở nhà lại có giọng nói thét ra lửa, còn cô chủ quán thì nói theo kiểu nhả ra hoa ra ngọc”.

Tô phở tái vẫn nghi ngút khói. Mùi của hành lá, ngò gai, hành tây hòa quyện thêm chút vị tiêu cay cay, ngắt thêm nhúm húng quế, cho thêm một ít giá trụng và vắt thêm miếng chanh là đã có ngay một tô phở cực ngon khỏa lấp cơn đói đang cồn cào trong bụng, vì một nhẽ sáng giờ trong bụng người đàn ông chỉ có vài chai bia lúc nãy đi tiếp khách.

Ăn chừng lưng nửa tô thì mồ hôi tuôn ra như tắm. Ông khách bèn gọi thêm cốc chanh đá. Uống thêm vị chua vào cho nhả bớt hơi men để chiều còn đến cơ quan họp. Chưa đầy ba phút sau, ly nước đá chanh pha đã được mang ra. Lần này cô chủ quán lại nở nụ cười tươi hơn: “Dạ nước chanh của anh đây ạ!”.

Ông khách đáp bằng cái gật đầu, cười nhẹ như một lời cảm ơn thái độ phục vụ nhiệt tình của cô chủ quán, rồi lại tiếp tục tập trung vào tô phở nóng hổi.

- Khăn lạnh, anh lau mồ hôi cho mát nhé.

- Ông khách giật mình khi cô chủ quán đem ra cái khăn lạnh.

- Ồ, cảm ơn cô. Giá mà vợ tôi ở nhà cũng dịu dàng bằng nửa như cô thì phúc cho tôi quá nhỉ?

Cô chủ quán vừa lau cái bàn bên cạnh, vừa tươi cười đáp:

- Anh à, thật ra phở là phở vì phở không vướng bận gánh nặng gia đình, còn cơm là sự thường nhật mỗi ngày, là một phần của gia đình nên cơm chẳng thể nào hồn nhiên để tỏ ra dịu dàng, vì một nhẽ cơm luôn lo lắng xem hôm nay bữa cơm sẽ có những món gì trên bàn, ngày mai lấy tiền đâu đóng học phí cho con…

Ngừng một lúc cô chủ quán lại thở dài nói tiếp:

- Nhất là trong thời kỳ bão giá này anh ạ!

Ông khách liền gật gật tiếp vào:

- Ừ, nhà nước tăng lương cho công nhân viên chức, nhưng nửa tháng rồi cơ quan tôi vẫn chưa phát lương nên hai tuần nay tôi không được yên thân với vợ, giữa trưa nắng phải ra đây ăn phở.

Nói một hồi ông chợt trầm tư nghĩ về một điều gì đó.

- Nghĩ mà nực cười khi nhà nước bảo tăng lương để bù trượt giá. Thế nhưng lương tăng một thì giá cả đã tăng mười. Bù với chả trượt. Chẳng thấm vào đâu cả!

Ông khách nhìn xa xăm và nói tiếp:

- Nhiều lúc cầm đồng lương đưa cho vợ mà không khỏi ngậm ngùi. Chỉ chừng đó lương mà nào chợ búa cơm nước, gas, điện, xăng rồi học hành con cái, ốm đau bệnh tật. Thử hỏi lấy đâu ra khoản dự phòng dành dụm khi nhà có phương này việc nọ.

Cô chủ quán bật cười bảo:

- Anh thông cảm, những người đưa ra quyết định họ đâu có sống bằng lương nên cứ nghĩ tăng lương như vậy là thỏa đáng cho đời sống công nhân viên chức, chứ ai ngờ chỉ như là muối bỏ biển mà thôi.

Nghe xong cả ông khách và cô chủ quán đều nhìn nhau cười, nụ cười méo mó để cho nó giải phóng đi hết những bức bối trong lòng. Liếc nhìn đồng hồ đã gần một giờ rưỡi, ông khách liền gọi tính tiền để chuẩn bị đến cơ quan làm việc.

- Dạ, của anh vị chi hết bốn mươi hai nghìn. Tô phở ba mươi, ly nước chanh mười và khăn lạnh hai nghìn.

Ông khách mở ví ra, trong ví chỉ còn mỗi một tờ mười nghìn và một tờ năm chục. Đưa tờ năm chục nghìn cho cô chủ quán thối tiền, ông khách thầm nghĩ trong bụng:

“Chiều nay nếu vẫn chưa có lương thì tối giả vờ về muộn rồi ăn tạm ổ bánh mì hay cái bánh bao. Sáng mai nếu vợ không chừa cơm nguội thì lại vác cái bụng rỗng đi làm thôi. Hừ, ăn xong tô phở suýt không đủ tiền trả, trong khi mang danh là một viên chức gần hai mươi năm”.

Ông khách lủi thủi đi ra khỏi quán phở bình dân, bắt đầu buổi chiều làm việc với niềm hy vọng chiều nay được nhận lương mới.

Nguồn: https://zingnews.vn/an-pho-post1130161.html

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2020

Câu chuyện một chiều mưa

 

Tập truyện ngắn 'Bản tình ca cuộc sống' của nhà văn đầy nghị lực Trần Trà My viết về những câu chuyện có thể bắt gặp đâu đó trong cuộc sống với đủ cung bậc trầm bổng của cảm xúc, đem lại những góc nhìn nhân văn, ý nghĩa về cuộc đời.Nó và gã tiếp tục len lỏi giữa đường phố TP.HCM. Cả hai vừa tìm được vài phút giây hiếm hoi để rửa sạch bao nỗi buồn trong lòng.

Cơn mưa ập tới hối hả với những hạt to tướng. Ừ, mưa là thế đó! Bất chợt ập tới khi cái nóng oi bức chưa kịp tắt, rồi hối hả bỏ chạy khi những chiếc áo mưa khoác trên người chưa kịp ướt.

Nó đứng núp dưới tán cây bằng lăng, đôi mắt thả theo những hạt bong bóng mưa ở dưới mặt đường với một vẻ thích thú khôn tả. Ừ, nó là thế, lúc nào cũng thích ngắm nhìn những bong bóng mưa trôi trên mặt đường. Thích thú để rồi chưng hửng nuối tiếc khi nhìn những giọt bong bóng vỡ tan.

Đường phố náo loạn vì dòng người tất tả chạy trốn cơn mưa. Hình như ở thành phố xô bồ này người ta ghét mưa thì phải, vì mưa làm gián đoạn hết mọi công việc của họ. Còn nó thì ngược lại, nó yêu mưa vô cùng bởi nhiều lúc giữa cuộc sống tất bật, chúng ta cần có một khoảng lặng để nhìn lại chính mình.

Chợt mỉm cười với ý nghĩ ngây ngô ấy, nó khẽ thì thầm câu hát: “Yêu và yêu có thế thôi. Thu về làm mưa không ngớt. Bong bóng bên mưa, bong bóng không nghe giá lạnh”. Nghêu ngao hát cùng tiếng mưa rơi, hai cánh tay nó khoanh lại như để xua đi hơi lạnh đang phảng phất đâu đó trong không gian.

“Nhưng nàng công chúa có biết chăng, mưa là người đàn ông dối gian, vì mưa chỉ yêu có chính mưa mà thôi”. Khẽ giật mình khi có ai đó chợt nối tiếp câu nó định hát.

Đôi mắt nâu mở to ngơ ngác khi trước mắt nó là một gã cao lớn, tóc dài tận vai và đang ướt như chuột lột, cũng đang nghêu ngao hát như nó.

“Ngày xưa rất xưa ấy, có một nàng công chúa, hồn nhiên như mây trên bầu trời, đùa giỡn với gió và trăng, được tự do cùng mưa hát vang”. Gã hát xong câu đó bất chợt nhìn nó và bảo:

- Hình ảnh của nàng công chúa bong bóng rất giống em đó, cô bé ạ.

Nó nhíu mày đáp: Sao anh biết?

- Thì cô bé hãy nhìn dòng người qua lại kia đi. Ai cũng hoảng hốt chạy trốn cơn mưa, chỉ riêng mình cô bé là có vẻ thích thú ngắm nhìn những giọt bong bóng và còn hát nghêu ngao nữa!.

Vừa nói gã vừa chỉ tay ra ngoài đường, nơi đang ồn ào tấp nập với hàng tá xe cộ, át cả tiếng mưa rơi…

- Còn anh thì sao?

- Tôi á?

- Gã khẽ mỉm cười rồi cất cao giọng hát: “Ngày xưa lúc thơ bé, ta thường nhìn mưa hát và khi cơn mưa như nặng hạt, lại có bóng nước chợt tan. Mẹ bảo ta rằng bong bóng mưa… và mẹ cũng đi mãi trong chiều mưa bong bóng, mẹ đi mang theo câu chuyện buồn cổ tích bong bóng và mưa”.

Sách Bản tình ca cuộc sống. Ảnh: NXB Tổng hợp TP.HCM.

Câu hát buồn của gã khiến tim nó nhói lên. Giọng nó thì thầm trong cổ họng như sợ sẽ làm gã buồn hơn:

- Không nhẽ anh cũng vậy sao?

Nó nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi và buồn rười rượi của gã. Gã nghiêng đầu nhìn nó, cười trừ nói:

- Bởi mưa đã cướp mất mẹ của tôi.

Đôi mắt gã nhìn xa xăm về một khoảng trời ký ức nào đó. Nó đưa tay ra hứng những hạt mưa đang rơi, ngước nhìn gã và nói:

- Có phải mưa mang mẹ anh đi đâu! Tại số mẹ anh chỉ được sống tới đó thôi mà. Đừng đổ lỗi cho mưa mà tội anh ạ.

Giọng nói hết sức hồn nhiên của nó đã khiến nỗi buồn trên khuôn mặt của gã bỗng chạy trốn đâu mất và gã bật cười, nụ cười hiếm hoi kể từ bốn mươi chín ngày là ngày mẹ gã từ biệt cuộc sống này để đi về một nơi rất xa. Nơi sẽ không có những cơn đau hành hạ, những cơn đau làm thắt lòng mọi người trong gia đình.

- Ủa, bộ em nói sai hay sao mà anh cười dữ vậy?

Nó nói kèm theo cái nguýt mắt dài sắc nhọn.

- Ừ, thì tại bốn mươi chín ngày nay, kể từ khi mẹ tôi mất, hôm nay tôi mới được cười.

Gã gãi đầu bối rối. Nhìn bộ mặt đáng thương của gã, nó không nhịn được cười: “Thế á?”. Hai mắt nó tròn xoe nói tiếp:

- Đấy, anh thấy chưa, bất cứ thứ gì tồn tại trên thế giới này đều có hai mặt tốt xấu của nó hết và điều quan trọng là chúng ta có đủ bản lĩnh để nhận ra và chấp nhận nó không thôi. Ví dụ như hôm nay, nếu không có trời mưa thì làm sao chúng ta có thể vô tình gặp nhau dưới cây bằng lăng này, đúng không?

Nó nháy mắt tinh nghịch.

Nụ cười vô tư giòn tan vào tiếng mưa của nó làm nỗi buồn trong lòng gã tan ra. Gã chợt nhìn lên bầu trời, lúc này mưa đã ngớt và nắng lại bừng lên. Thở ra một hơi dài đầy tiếc nuối, nó lắc đầu nói:

- Thế là hết! Bong bóng vỡ tan vì mưa đã tận, cuộc sống lại nối tiếp.

Nó liếc mắt nhìn gã rồi nói thêm:

- Anh có nghĩ mưa làm chúng ta "refresh" lại bản thân không?

- Ừ, đúng thế thiệt. Cảm ơn nhé công chúa bong bóng.

Gã nói xong liền hít một hơi thở thật sâu căng đầy lòng ngực.

Hai người xa lạ lại đi về hai hướng khác nhau, lại tiếp tục cuộc hành trình của riêng mình. Nó và gã tiếp tục len lỏi giữa đường phố chật ních. Cả hai vừa tìm được vài phút giây hiếm hoi để "refresh" lại chính mình, để rửa sạch bao nỗi buồn trong lòng bằng chính những giọt nước mưa mát lạnh.

Trần Trà My / NXB Tổng hợp TP.HCM

nguồn: https://baomoi.com/cau-chuyen-mot-chieu-mua/c/36360224.epi?fbclid=IwAR0DMICgXbnRFNs0y3i6INoJY79tSTLZGRKjxtyDfQ7DIzSyDCpdURzppg0



Cây cô độc

 Niềm vui làm mẹ như vô vàn những người đàn bà khác với tôi là khát khao suốt mười năm qua. Và đó còn là những ám ảnh, những dằn vặt, thỉnh thoảng trong những giấc mơ.

Đã từng có thời gian tôi sống trong làng Hòa Bình, nằm trong khuôn viên của bệnh viện Từ Dũ. Thi thoảng đứng trên lầu nhìn xuống, tôi thấy những khuôn mặt non nớt đang ngồi chờ trước phòng khám thai. Có những bạn gái còn mặc nguyên bộ đồ thể dụ̣c trên người.

Bất giác tôi tự hỏi, nếu sau này họ trưởng thành và lập gia đình thì bao nhiêu trong số đó sẽ có thể mang thai trở lại được? Đó là lý do cho tôi bắt nguồn ý tưởng để viết truyện ngắn này.

Cay co doc anh 1

Có những sinh linh chưa kịp nhìn thấy ánh sáng cuộc đời. Ảnh: Zing.


Người vợ

Tôi là một người phụ nữ đã bốn mươi tuổi, thành đạt và hạnh phúc, đó là những gì mà người khác nhận xét về tôi. Bởi tôi là trưởng phòng của một công ty xuất nhập khẩu còn chồng tôi là đại gia bất động sản, gia đình tôi là hình mẫu lý tưởng của bao người, nhất là cấp dưới của tôi.

Tôi cũng cho là họ đúng vì chẳng có nhiều nhà mà cả vợ chồng cùng thành đạt như chúng tôi. Tuy nhiên ít ai biết rằng đằng sau ánh hào quang ấy là những nỗi niềm khó nói.

Mỗi khi nghe tin ai đó có thai hay bắt gặp một cái bụng bầu lướt qua mặt, tôi đều ứa nước mắt. Thậm chí, chứng kiến cảnh một nữ nhân viên khổ sở mệt mỏi, nôn ọe khi nghén hoặc nhìn thấy họ ăn một trái chanh, cắn một miếng xoài chua thì trong tôi cũng dấy lên cảm giác ghen tỵ khó tả.

Tôi thèm thuồng nhìn theo họ và ước gì mình được đánh đổi tất cả tiền tài, địa vị, sắc đẹp để trở thành họ.

Niềm vui làm mẹ như vô vàn những người đàn bà khác với tôi là khát khao suốt mười năm qua. Và đó còn là những ám ảnh, những dằn vặt, thỉnh thoảng trong những giấc mơ tôi lại nghe thấy tiếng khóc thét, tiếng van xin của những đứa trẻ cùng bao âm thanh rùng rợn nơi phòng mổ. Những đứa trẻ van khóc cầu xin: “Mẹ ơi, xin đừng giết con!”

Mới mười sáu tuổi, tôi đã lên bàn mổ hút đi cái thai chưa đầy năm tháng. Nỗi đau kéo dài tới khi tôi tốt nghiệp đại học, ra trường đi làm và yêu một người con trai khác. Rồi nỗi đau quặn lên khi người ấy nói với tôi:

“Em đã không còn gì từ lúc mới mười sáu tuổi thì anh cũng không chắc cái thai trong bụng em là con anh đâu”.

Lại một lần tôi quay lại phòng mổ sản khoa. Lần cuối cùng…

Người chồng

Hôm nay tôi quyết định tạm gác hết công việc, tạt qua siêu thị mua ít đồ, gửi cho vợ tin nhắn: “Em về sớm nhé”.

Đã quá lâu rồi tôi mới tự vào bếp làm cơm cho vợ. Chúng tôi vẫn là một đôi vợ chồng yêu nhau, vẫn sống hạnh phúc nhưng là hạnh phúc chưa trọn vẹn bởi thiếu vắng những đứa trẻ.

Người ta vẫn bảo con cái là hoa trái của cây tình yêu. Vậy nên vợ chồng tôi cho dù có xây bao nhiêu căn biệt thự, mua bao nhiêu chiếc xe hơi đắt tiền đi chăng nữa thì khi chết rồi chúng tôi chỉ là một cái cây cô độc mà thôi.

Không ít lần mọi người khuyên tôi ly dị hoặc đi kiếm một đứa con bên ngoài vì vợ tôi không thể sinh con. Nhưng khi tôi chứng kiến mười năm liền vợ tôi sống trong giày vò, đến nỗi trong giấc ngủ vẫn còn khóc thì tôi không nỡ.

Tôi biết đối với một người đàn bà thì hạnh phúc nhất là được làm mẹ, vậy nên sẽ không có gì đau khổ hơn khi họ bị cướp đi hạnh phúc ấy. Và biết đâu chính tôi cũng là nguyên nhân đẩy vợ tôi vào bi kịch mà cô ấy đang phải chịu.

- Đây sẽ là bữa cơm cuối cùng của vợ chồng mình.

- Em nói sao?

- Hôm nay em đã đi gặp luật sư.

- Em cho rằng đấy là lối thoát?

- Ít nhất nó cũng là lối thoát cho anh. Những người đàn bà khác sẽ sinh cho anh một đàn con.

Tôi ôm chặt vợ, giọng nghẹn lại: “Không có lối thoát nào cho anh cả”. Tôi khó nhọc nói tiếp: “Trước khi cưới em, anh đã sống chung với vài người phụ nữ, và hai người trong số đó có thai”.

Vợ tôi hỏi dồn: “Vậy con đâu anh?”.

Một lúc lâu sau tôi mới có đủ dũng khí để trả lời câu hỏi của vợ:

“Anh đều dàn xếp bằng tiền”. Nhưng rồi cô thứ ba đã quát thẳng vào mặt anh: “Rồi một ngày anh sẽ bị báo ứng”. Khi ấy anh chỉ cười khẩy.

Vợ tôi bỗng bật khóc: “Trời ơi!”. “Anh nghĩ đây là nghiệp báo em ạ!”.




Nguồn: https://zingnews.vn/cay-co-doc-post1101504.html?fbclid=IwAR0DMICgXbnRFNs0y3i6INoJY79tSTLZGRKjxtyDfQ7DIzSyDCpdURzppg0

Quả bóng lăn, trái tim lăn

Vậy là thêm một mùa World Cup nữa lại về, hàng triệu trái tim trên khắp hành trình lại có dịp lăn theo quả bóng tròn. Bóng đá môn thể thao đ...