Hiển thị các bài đăng có nhãn bác sĩ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bác sĩ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2022

Viết cho ngày 27/2

 Vào một sáng chủ nhật đẹp trời giữa tháng 2, chúng tôi hẹn nhau cà phê sau gần 1 năm không thể gặp trực tiếp. Lúc ngồi xuống bàn, em cởi chiếc khẩu trang ra, đã khiến tôi giật mình thốt lên: “Trời ơi, da em sao vậy?” thì em thỏ thẻ: “Tại mấy tháng chống dịch đó chị, giờ em đang trong thời gian điều trị lại da”. Em vừa nói vừa nháy mắt tinh nghịch như để trấn an tôi đang nhìn em đầy thương xót!

Những tháng ngày căng mình chống dịch cho một bệnh viện dã chiến, lúc đó em được giao nhiệm vụ điều hành cả một khoa và có ngày phải đón nhận gần 1.000 bệnh nhân vào điều trị, làm việc cật lực trong bộ đồ bảo hộ kín mít và không có lấy một ngày nghỉ. Em bảo nó giống như một trận chiến đến mức có những phút giây em đã tìm một góc khuất để khóc, để tự trấn an tinh thần của chính mình khi nhìn số ca tử vong cứ tăng liên tục. Hay có những phút giây em đã gồng mình lên, đã thấy mình buộc phải chai sạn cảm xúc đau thương, để trực tiếp điều hành nhân sự. Lúc đó còn có cả những y, bác sĩ ở miền Bắc, miền Trung cùng vào giúp sức cho miền Nam. 

Ngày thường, một bác sĩ khoa nhi như em dù có tăng khối lượng công việc đến đâu, hay có phải làm thêm ở phòng khám tư, thì em vẫn có thời gian để “thở”. Ấy thế mà khi tình nguyện xông pha đi chống dịch về, em gầy nhom, da dẻ hư hao do mùi cồn xát khuẩn cộng với cường độ làm việc cao. Em gần như phải mất 2 tuần ăn, ngủ mới tạm cân bằng lại sức khỏe. Tôi đã bật khóc khi nghe em kể về quãng thời gian trực tiếp tham gia chống dịch và cả những sang chấn tâm lý em đã từng trải qua. 

Bởi lẽ, là con người cho dù có tinh thần thép đến đâu cũng phải có lúc đối diện với hoang mang lo sợ, trước cuộc chiến vô hình tàn khốc kia. Đó cũng là lý do khi tham gia một chương trình truyền hình tôn vinh các y, bác sĩ nơi tuyến đầu chống dịch, em thẳng thắn thừa nhận bản thân mình không phải là chiến binh, chiến sĩ anh hùng trong công cuộc đẩy lùi dịch bệnh. Nó cũng chẳng có gì to tát ngoài trách nhiệm của một bác sĩ đang khoác lên mình chiếc áo blouse trắng. Thế nên sau khi các bệnh viện dã chiến được đóng cửa, em lại trở về Bệnh viện Nhi Đồng 2 để tiếp tục công việc. Hằng ngày, em được khám bệnh cho các bé một cách vui vẻ nhất, để những đớn đau của trẻ được giảm bớt phần nào.  

Những ngày gần 27-2 này, cả xã hội xôn xao về một bạn trẻ đã giả danh bác sĩ để tình nguyện tham gia vào khu cách ly điều trị cho F0, thậm chí còn làm giả giấy khen để mang về khoe với gia đình. Và bạn bác sĩ giả danh kia có muôn vàn lý do biện minh cho động cơ của mình. Nhưng có lẽ, nếu đây là động cơ cứu người, dù cho bác sĩ giả hay thật đi chăng nữa thì khi “cuộc chiến” đã kết thúc, họ đều lặng lẽ trở về với công việc của mình. Bởi đơn giản rằng, họ chỉ xem đây là trách nhiệm của một người đã dũng cảm chọn làm nghề y mà thôi.

Xã hội chúng ta có ngày 27-2 để tôn vinh những ai đang làm nghề thầy thuốc, họ đang ngày đêm nỗ lực trong sự nghiệp bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân. Những người đã, đang và sẽ tiếp tục hết mình vì người bệnh, để xứng đáng với danh hiệu cao quý “Người thầy thuốc của nhân dân”. 

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/369/130980/viet-cho-ngay-27-2

Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2022

Phía Tây thành phố - ghi chép của bác sĩ ở tâm dịch

 Tản văn “Phía Tây thành phố” là những câu chuyện cảm động do chính tác giả, bác sĩ Lê Minh Khôi, anh hiện là giảng viên bộ môn Hồi sức - Cấp cứu - Chống độc, Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh và bác sĩ Trung tâm Tim mạch (Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh); Phó giám đốc Trung tâm Hồi sức Covid-19, trực thuộc Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh trong đợt bùng phát dịch Covid-19 lần thứ 4 (năm 2021).

Với 48 bài tản văn và phân nửa trong số đó được viết trong những ngày Sài Gòn bị phong tỏa “Những câu chuyện dịu dàng trong mắt bão Covid, và những chiều thưa bóng nhân gian”. Đó là dòng tâm sự được tác giả ghi ngay vào bìa của cuốn sách “Phía Tây thành phố”.

“Tôi không thoải mái lắm về việc ca ngợi nhân viên y tế như những người hùng. Họ cũng là con người bằng xương bằng thịt với những ước vọng và sợ hãi, âu lo và toan tính rất người. Không ai muốn làm người hùng trong hoàn cảnh này. Tuy nhiên một khi cuộc sống đã đặt ra những thử thách, nếu không vượt qua được thì chỉ có vĩnh viễn bị chôn vùi”. Đây là những dòng tâm sự được trích ra từ tản văn mang tên “Máu Chiến” của bác sĩ Lê Minh Khôi.

"Phía Tây thành phố" là những ghi chép có thật của bác sĩ Lê Minh Khôi, người đã điều hành Trung tâm Hồi sức Covid-19, trực thuộc Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh trong đợt dịch lần thứ 4

Đọc “Phía Tây thành phố” như một cuốn nhật ký ghi chép lại hơn 6 tháng ròng Sài Gòn phải căng mình chống dịch. Trong cuộc chiến không tiếng súng, không thấy bóng quân địch ấy, chỉ có những người làm trong ngành y đang gồng mình chiến đấu để cứu mạng sống cho bệnh nhân.

“Sài Gòn những ngày này đã khác lắm rồi, khác đến độ bồn chồn. Buổi trưa ngồi quán cơm ăn vội đã không còn nghe những âm thanh ồn ã xoắn xuýt vào nhau. Không còn thấy bụi đường tung lên mù mịt. Không nghe tiếng mời chào đánh giày hay vé số. Cả người hành khất quen cũng đã vắng.

Người bác sĩ với những phút giây cận kề sinh tử để cứu sống bệnh nhân vẫn tranh thủ những phút nghỉ ngơi ít ỏi để viết sách

… Vậy mà ngày mai sẽ vắng hơn nữa. Mọi người ở nhà. Mong là mọi người hãy ở nhà. Chúng tôi vẫn tiếp tục công việc của mình. Khác hoàn toàn với các ngành khác thì người Y vẫn phải tiếp tục. Thậm chí lượng công việc và áp lực tâm lý còn cao hơn trước rất nhiều. Trong thời khắc như thế này, có lẽ xã hội sẽ nhìn ngành Y có khác hơn những hằn học trước đây” - trích trong tản văn “Đêm trước”.

“Phía Tây thành phố” đã từng là một trong những tâm dịch của Sài Gòn, đã từng ở trong những tháng ngày áp lực nhất. Riêng tác giả Lê Minh Khôi vừa điều hành Trung tâm Hồi sức Covid-19, trực thuộc Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh, vừa tranh thủ những giây phút nghỉ ngơi ít ỏi để viết, để tỉ mỉ ghi chép lại các câu chuyện có thật xảy ra xung quanh mình.

Anh chia sẻ: “Là thầy thuốc, khi đối diện với những mong manh của kiếp người, những đớn đau về thể chất, những góc khuất của tâm hồn và cả cái chết, tôi chỉ muốn viết trước hết là để thuyết phục chính mình về cái thiện lương nguyên thủy của con người”.

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/19/130377/phia-tay-thanh-pho-ghi-chep-cua-bac-si-o-tam-dich

Thứ Ba, 19 tháng 10, 2021

Viết tặng các “bóng hồng” đang căng mình chống dịch

 Tôi có cô bạn đang làm điều dưỡng tại Bệnh viện 115. Suốt gần 4 tháng trôi qua, chúng tôi vẫn chưa được gặp mặt nhau, thậm chí có thể phải kéo dài thêm một thời gian nữa. Em bảo, ngày em nhận nhiệm vụ “lên đường” để ở hẳn trong bệnh viện thì cô chủ nhà trọ cho ít khẩu trang và nước rửa tay rồi tự nhiên cô bật khóc. Cô bảo cứ lo đi chống dịch còn tiền nhà về tính sau.

Sự tàn khốc của dịch Covid-19 ai cũng biết nhưng có lẽ, sẽ ít ai có thể hình dung ra khung cảnh khốc liệt trong bệnh viện, nhất là những áp lực mà các y, bác sĩ đã và đang phải trải qua, đặc biệt là các bóng hồng. Lịch trình dày đặc của họ được chia thành 3 ca trực thì mới mong có thể đảm bảo được sức khỏe cho đội ngũ y, bác sĩ điều trị. 

Em bảo, trong suốt ca trực các y, bác sĩ phải bất di bất dịch trong bộ đồ bảo hộ kín mít từ đầu đến chân. Và những thói quen sinh hoạt thường ngày nhất như đi vệ sinh hay uống ngụm nước đều khó khăn với họ. 

Mỗi ngày sau khi hết ca trực thì tất cả y, bác sĩ cởi bỏ đồ bảo hộ, tắm rửa rồi lên một chiếc xe riêng biệt chở về khu cách ly dành cho mình. Và ở đó thường là những hộp cơm nguội ngắt vì đã quá giờ ăn trưa, ăn tối như ngày thường. Em còn kể, có những nữ y, bác sĩ sau ca trực đã rã rời thân thể nhưng vẫn phải tranh thủ gọi điện thoại về nhà để dạy con học online. Thậm chí, có những em bé ngày nào cũng gọi điện thoại khóc hỏi tại sao mẹ đi làm mãi không về? 

Còn những y, bác sĩ chưa có gia đình riêng, chưa vướng bận con cái thì họ chỉ mong sao nhanh hết dịch để được về bên cha mẹ, người thân của mình. Bởi hằng ngày, chính họ là người đầu tiên nhìn thấy những cái chết trong bệnh viện do Covid-19 gây ra. Có những ngày, đội ngũ nhân viên nhà xác gần như kiệt sức vì số lượng người chết nhiều, và theo lẽ tự nhiên tâm trí họ cũng bị xao động.

Chính những y, bác sĩ đang từng giờ, từng phút giành giật sinh mạng người bệnh trong tay tử thần Corona, bản thân họ cũng có người thân bị nhiễm SARS-CoV-2 trong cuộc chiến sinh tử ấy. Thậm chí, chính tính mạng họ cũng không thể nào thoát khỏi con virus vô hình kia. Thế nên, khi thế giới tôn sùng họ là anh hùng, những chiến sĩ quả cảm nơi tuyến đầu chống dịch, cũng là lúc trái tim họ thêm rỉ máu khi thấy nhiều người bệnh ra đi.

Những ngày này, khi cuộc sống bình thường mới đang dần được thiết lập trở lại thì đội ngũ y, bác sĩ vẫn chưa được “thả về”. Thậm chí lúc này có rất nhiều nữ y, bác sĩ phát hiện ra mình đang là F0 nên phải đưa đi điều trị. 

Trong cuộc nói chuyện video với tôi, em nói: “Chị ơi! Em chỉ muốn về ăn bữa cơm với mẹ, vì mấy tháng rồi em không được về Cà Mau”. Chỉ nghe đến đó là tôi đã òa khóc vì thương cho những hy sinh thầm lặng của các chiến binh áo trắng. Tôi dang tay như để ra hiệu muốn ôm em một cái nhằm động viên tinh thần cô gái điều dưỡng ấy. 

Quả thật, khó có từ ngữ nào có thể lột tả được hết sự hy sinh thầm lặng của đội ngũ y, bác sĩ trong đợt dịch bệnh này. Bởi khi có những ngày, chính họ cũng không biết ngày mai liệu mình còn sống hay không, nhất là những bóng hồng đang khoác trên mình chiếc áo blouse trắng. Biết ơn những nữ y tá, bác sĩ vẫn luôn kiên cường chiến đấu mỗi giờ, phút trôi qua. Họ là những bóng hồng đặc biệt giữa vườn hoa cuộc sống.

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/369/127764/viet-tang-cac-bong-hong-dang-cang-minh-chong-dich

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Quả bóng lăn, trái tim lăn

Vậy là thêm một mùa World Cup nữa lại về, hàng triệu trái tim trên khắp hành trình lại có dịp lăn theo quả bóng tròn. Bóng đá môn thể thao đ...