Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2022

Hạnh phúc là gì?

 


Khi nghe đến câu hỏi này thì mỗi người sẽ có đáp án khác nhau cho riêng mình. Có người sẽ bảo hạnh phúc là khi có được một khoản tiền lớn trong tài khoản ngân hàng. Rồi có người sẽ nói hạnh phúc là khi mua được một căn nhà ở đâu đó. Hoặc có khi hạnh phúc là mua được điện thoại đời mới nhất, hay tậu được dòng xe mới xuất hiện trên thị trường. Cũng có người sẽ trả lời rằng hạnh phúc là khi có được vị trí công việc mình hằng mơ ước. Thậm chí ai đó sẽ nói hạnh phúc là khi có tiền để đi tân trang lại nhan sắc. 

Đôi khi có người sẽ trả lời hạnh phúc là khi được sống thật với chính mình, không cần phải xinh đẹp, thông minh hay làm ra thật nhiều tiền. Đó là một trong rất nhiều đáp án nhận được khi đặt câu hỏi này với những người trưởng thành. Còn với trẻ nhỏ thì ngược lại. Bởi càng nhỏ tuổi thì nhu cầu hạnh phúc của trẻ càng đơn giản. 

Cháu gái 4 tuổi của tôi sau hai năm đại dịch mới được mẹ đưa sang đoàn tụ với ba ở Nhật Bản một thời gian. Trong một buổi tối, gia đình trẻ đang ngồi vui đùa cùng nhau thì bé thốt lên: “Hạnh phúc quá!”. Hai vợ chồng em tôi giả vờ ngơ ngác hỏi lại: “Hạnh phúc là gì hả con?” thì bé gái nhanh nhảu đáp: “Là khi cả nhà mình được ở cạnh nhau đó ba mẹ”.

Còn nhớ có lần tôi cùng đoàn đến huyện biên giới Bù Đốp, tỉnh Bình Phước tặng quà cho các em thiếu nhi vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Thấy một bé gái tầm 5, 6 tuổi mà vẫn đi chân đất nên mọi người trong đoàn tìm một đôi dép nhựa màu hồng tặng bé. Thế nhưng mãi không thấy bé gái ấy đi dép mới, một bạn trong đoàn chạy tới hỏi lý do thì bé trả lời: “Tại xíu về nhà để đi dép mới cùng em trai sẽ thấy hạnh phúc hơn!”.

Nghe vậy, mọi người trong đoàn đều mỉm cười. Một bạn nam trong đoàn chạy tới hỏi bé gái kia: “Ủa thế nào là hạnh phúc hơn vậy con?” thì bé nói: “Là khi hai chị em nhà con được cùng đi dép đẹp á chú”. Tiếng cười giòn tan của bé làm cả đoàn chúng tôi xua tan mệt mỏi sau một ngày dài đến vùng biên giới thực hiện chương trình từ thiện. 

Hạnh phúc là gì và đôi khi chẳng có gì cả nhưng vẫn cảm nhận được thực sự thế nào là hạnh phúc. Vậy cũng đủ làm nên hạnh phúc rồi nhỉ.

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/369/136058/hanh-phuc-la-gi

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2021

Bill Gates và những bài học trong hôn nhân

 Cũng giống như bao người trên thế giới khi nghe cuộc đổ vỡ hôn nhân của cặp đôi huyền thoại Bill Gates và vợ của mình, tôi cũng có vài phút đứng hình vì sốc. Nhưng vài phút sau đã kịp định thần lại, vì tôi luôn nhớ đến câu nói huyền thoại mà tiến sĩ Lê Thẩm Dương vẫn hay nhắc trong tất cả các bài giảng của mình.

“Đừng nào giờ nói câu: Không ngờ! Không ngờ! Mà chết đấy con ạ!”. Câu nói được thầy luôn nhắc đi nhắc lại trong các bài giảng, bài nói chuyện của mình dành cho mọi đối tượng người nghe. Nó là một ẩn dụ minh chứng rằng trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nhưng xin hãy bớt hoài nghi, bớt phán xét, bớt sợ hãi và hãy chấp nhận đương đầu để tìm ra phương án thích nghi trước cuộc sống vốn muôn hình vạn trạng này.

Sẽ có rất nhiều sự hoài nghi về tình yêu vĩnh cửu khi những tượng đài minh chứng về tình yêu đẹp đã bị đổ vỡ. Nhất là trong cuộc sống hiện đại ngày nay đang có rất nhiều người trẻ lựa chọn phương án sống độc thân. Tôi không phán xét đúng sai trước những sự lựa chọn kia, vì bản thân tôi vào những thời điểm khác nhau cũng sẽ có những nhìn nhận khác nhau về cuộc sống hôn nhân gia đình. Nhưng tôi lại có những chiêm nghiệm để tự rút ra những bài học cho cuộc sống của mình sắp tới. 

Bài học đầu tiên tôi nhận ra rằng cho dù mình là tỷ phú giỏi giang, có đầu óc siêu phàm hay chỉ là một người nghèo khổ lao động chân tay thì khi về đến nhà, mở cánh cửa hôn nhân... thì mình cũng chỉ là người chồng/vợ, là người cha/mẹ của những đứa trẻ do  chính mình tạo ra. Vậy thì, trách nhiệm và sự bình đẳng đều buộc phải được chia đều cho cả hai giới như nhau.

Bài học thứ hai tôi nhận ra rằng, cho dù khỏa lấp bằng khối tài sản nhiều nhất hành tinh, hay được sống trong khu dinh thự xa hoa lộng lẫy cũng không quan trọng bằng việc khi người mình yêu thương lại chẳng thể khỏa lấp được những khoảng trống vô hình trong tâm hồn. Nó như một cái hố vô hình trong tình cảm sẽ ngày một bị đào sâu nhiều hơn và tự nhốt nhau trong đó, không thể nào thoát ra được?

Bài học thứ ba tôi được nhận ra rằng, nếu hy sinh là một sự lựa chọn thì không có lý do gì để phụ nữ không dám dũng cảm để được chọn lại. Dù ở trong bất kỳ lứa tuổi nào thì người phụ nữ xin hãy can đảm lựa chọn cuộc sống cho chính mình. Không đổ lỗi và cũng không kỳ vọng quá nhiều để rồi đặt cược cuộc đời mình cho một người đàn ông nào đó.

Bởi suy cho cùng, hôn nhân là khi ta đang may mắn tìm được một người có chung giá trị, có chung tư tưởng để cùng đồng hành với mình trên đường đời. Và ở đó sẽ có những cặp đôi sẽ có cùng sự đồng hành trên cả hai phương diện sự nghiệp và cuộc sống. Cũng có những cặp vợ chồng chỉ có thể đồng hành với nhau trong cuộc sống, còn trong công việc mỗi người mỗi hướng.

Và điều đặc biệt nhất, hôn nhân hạnh phúc không bao giờ có  mẫu số chung để con người lấy đó làm thước đo cho chính cuộc đời mình! Vì mình không bao giờ là họ và họ cũng chẳng bao giờ là mình để có thể áp dụng những công thức duy trì hạnh phúc của nhau được.

Nhưng điều tích cực nhất làm tôi ngưỡng một trong cuộc chia tay của vợ chồng Bill Gates là không chiêu trò bù lu bù loa trước truyền thông, hay cãi nhau ầm ĩ giữa tòa để tranh giành tài sản. Và cũng chẳng cần phải đem con cái ra cho mưu đồ giành lấy tài sản công ty. Họ chỉ bình thản tuyên bố với thế giới chúng tôi đã chia tay để được sống những tháng ngày còn lại trong an yên.

Vậy nên cuộc đời này dù có thế nào thì nó cũng chỉ là chuỗi những bài học ý nghĩa mà thôi. 

Sớm nhận ra thì dù trong bối cảnh nào cũng hạnh phúc được mà!


Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/369/123284/bill-gates-va-nhung-bai-hoc-trong-hon-nhan

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2020

Mái Tóc Và Câu Chuyện Tình Yêu (*)

 Ngồi xem một đoạn clip ngắn kể về câu chuyện ông cụ vụng về chải tóc cho vợ mình bên giường bệnh, không hiểu sao cứ khiến tôi thẫn thờ rất lâu. Nhìn cái cách ông cụ từ từ gỡ từng sợi tóc rối cho vợ mình rồi mới đưa lược lên chải vì sợ sẽ làm đau tóc bà cụ. Ừ thì rất vụng, nhưng lại rất ân cần và cũng rất chân thành.

 


Bốn mươi năm họ là vợ chồng của nhau, trải qua biết bao sóng gió và đến những ngày cuối đời - họ vẫn giữ được sự yêu thương chăm sóc như ngày nào mới yêu. Thói quen đó, thói quen luôn cần có nhau, luôn tôn trọng nhau và luôn dành cho nhau sự quan tâm chân thành, đôi khi là vụng về cũng được. Bởi trong tình yêu chỉ cần sự chân thành là đã quá đủ!

 

Hôm bữa đi cafe với một bạn nhà văn tôi có trải lòng thật với bạn rằng đã 7 năm trôi qua mình không thể viết bất kỳ một truyện ngắn nào liên quan đến tình yêu. Kể từ sau khi hoàn thành xong tập truyện ngắn mang tên "Yêu…Trên Từng Ngón Tay" là dường như tôi không thể viết thêm được gì liên quan đến chuyện yêu đương thậm chí, đọc một cuốn sách ngôn tình tôi cũng không dám đọc.

 

Vì sao ư? Bởi tôi và xung quanh mình, những câu chuyện, những cuộc tình của những người trẻ…cứ rạn nứt giữa đường. Hồi kết đường ai nấy đi của những cặp vợ chồng trẻ đã khiến tôi hoang mang đến ám ảnh.

Mọi niềm tin vào hạnh phúc gia đình cứ ngày càng vỡ vụn trước mắt tôi như những tấm kính trắng đã không chịu nổi trước sóng gió cuộc đời. 

 

Hãy trân trọng những khoảnh khắc có nhau trong hiện tại này

 

Hàng ngày nhìn những đôi vợ chồng trẻ, những người bạn quanh mình chỉ mới hôm qua thôi họ còn ngập tràn hạnh phúc trong một đám cưới sang trọng, thì ít lâu sau họ lại sửa trạng thái trên trang facebook cá nhân là Độc Thân và xóa sạch mới dấu vết của người cũ như chưa bao giờ bước vào đời nhau.

 

Những người mẹ trẻ đơn thân ngày một nhiều, nhiều đến mức mỗi khi tôi nhìn thấy họ và lắc đầu sợ hãi mà thốt lên rằng: "Không nhẽ cuộc sống hiện đại đã giết chết hôn nhân sao?" Và cũng có những lúc tôi đã có những ý nghĩ tiêu cực rằng, biết đâu sau này mình cũng là một bà mẹ đơn thân?...

Có một người bạn đã tâm sự rằng cuộc sống càng phát triển thì niềm tin vào hôn nhân càng trở lên xa xỉ, nó như một món đồ trang sức rất quý, nhưng không phải đôi vợ chồng trẻ nào cũng may mắn sở hữu nó. Vì nó quý giá nhưng lại rất vô hình, nên khi những thứ cám dỗ ngoài xã hội sẽ làm che lấp tầm mắt chúng ta.

 

Chúng ta bị che lấp "tầm nhìn yêu thương" bởi những cảm dỗ bên ngoài xã hội nên rất nhiều bạn trẻ ngày nay chỉ muốn yêu thôi đừng cưới. Bởi họ sợ đổ vỡ và sợ chính mình không đủ kiên nhẫn để nuôi dưỡng những hẹn thề sẽ sống với nhau đến đầu bạc răng long.

 

Và bởi họ cũng chứng kiến rất nhiều tấm gương vỡ xung quanh mình…

Và tất nhiên trong đó cũng có cả tôi – những đổ vỡ trong tình yêu từ năm 29 tuổi đã khiến tôi có một thời gian rơi vào trầm cảm và tự nhủ nên khép lại mong cách cửa trong trái tim mình. Ấy nhưng, những lúc như vậy thì câu chuyện của 15 năm về trước lại hiện về trong tâm trí mình.

 

Tôi nhớ mãi hình ảnh một bà cụ 70 tuổi trong một lần vào tiệm tóc gần nhà. Bà rất già, tóc bạc trắng và chỉ còn lơ thơ vài cộng mà thôi. Lúc chủ tiệm gội đầu xong và ngồi sấy tóc cho bà thì cô chủ tiệm mới buộc miệng bảo: "Tóc bà còn mấy sợi hay bà cắt ngắn cho tiện."

Lúc ấy bà cụ chỉ từ tốn trả lời rằng: "Tại ông nhà từ xưa giờ thích mái tóc này lắm con ạ!" Cô chủ tiệm hỏi lại: "Vậy năm nay ông bao nhiêu rồi bà?" Bà cụ vẫn giọng từ tốn: "Ông mất được bốn năm rồi con."

 

Tôi lúc đó mới chỉ là cô gái tầm 18, 19 tuổi, cái tuổi quá ngây ngô để hiểu sự đời nhưng không hiểu sao lúc đó tôi cứ nhìn bà bằng đôi mắt thán phục. Sự mơ mộng của một cô gái như tôi bỗng trổi dậy. 

 

Tôi hình dung chắc tình yêu của ông bà thời trẻ đẹp lắm, họ yêu nhau tha thiết lắm nên đến giờ phút cuối đời dù không còn ông bên cạnh, nhưng tình yêu họ dành cho nhau vẫn luôn còn mãi theo thời gian.

 

Và câu chuyện đẹp đó luôn đọng mãi trong tâm trí tôi và cũng vô tình giúp tôi xoa dịu đi những nỗi đau trong chuyện tình cảm.

Thì lúc ta trẻ, ta còn nhiều thứ để theo đuổi, nhiều cuộc tình để mà chọn lựa, để mà bỏ ngang nhưng khi ta về già, khi đó chỉ cần một cái nắm tay của một nửa của mình cũng làm trái tim ta bỗng ấm áp và diệu kỳ. Nó sẽ là nguồn sinh khi nuôi dưỡng ta chống chọi bên bệnh tật tuổi già.

 

Thôi thì tự nhủ hãy sống sao mà khi tới những ngày cuối đời bên giường bệnh vẫn có người cầm chiếc lược vụng về chải đầu cho mình như cặp vợ chồng già trong đoạn clip ngắn kia.

Cứ nghĩ vậy là tự nhiên ta sẽ biết trân trọng những khoảnh khắc có nhau trong hiện tại này thôi, bạn ạ!...

 

(*) Viết theo đơn đặt hàng của Soha.vn. Tuy nhiên, tựa đã được tác giả sửa lại

 

 Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!


Quả bóng lăn, trái tim lăn

Vậy là thêm một mùa World Cup nữa lại về, hàng triệu trái tim trên khắp hành trình lại có dịp lăn theo quả bóng tròn. Bóng đá môn thể thao đ...