Hiển thị các bài đăng có nhãn nhà văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhà văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ

 Ngày mới bước chân vào Sài Gòn tôi đã từng tự ra mục tiêu cho bản thân là phải mua được một căn hộ chung cư vào năm 30 tuổi. Nhưng sau 14 năm bươn chải, tôi không nhớ đã trải qua bao nhiêu lần chuyển nhà trọ.

Và cứ mỗi lần chuyển nhà trọ, tôi lại càng quyết tâm mua được căn nhà tại thành phố.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 1

Sau những tháng ngày liên tiếp chuyển trọ, tôi đã tìm được căn phòng phù hợp với nhu cầu của mình

NVCC

Từ ổ chuột cho đến chung cư cao cấp

Tôi đã từng trải qua rất nhiều nhà trọ, từ ổ chuột cho đến chung cư cao cấp; từ đi xin ở nhờ cho tới ở chung với chủ nhà.

Cuộc đời của người đi thuê trọ khổ nhất là phải ở chung với chủ nhà hoặc thuê những căn nhà trọ bị giới hạn về giờ giấc. Vậy nên mỗi lần đi đâu phải luôn canh về đúng giờ, nếu không chủ nhà sẽ khóa cổng.

Tôi đã từng có những tháng ngày bị nếm mùi bị đứng ngoài đường chờ đến 5 giờ sáng chờ chủ nhà dậy mở cổng. Lúc đó tôi vừa sợ kẻ xấu tấn công vừa sợ những cơn gió lạnh về đêm. Thế nhưng Sài Gòn là thành phố không bao giờ ngủ nên những lúc như vậy tôi hay lân la đến những quán ăn đêm để vừa có chỗ ngồi an toàn và cũng tranh thủ bắt chuyện với những người lao động để hiểu thêm về cuộc sống của họ.

Tôi nói chuyện với những người công nhân quét rác, vợ chồng người bán hủ tíu gõ hay như người phụ nữ mở một quán nhậu vỉa hè, những công nhân tan ca khuya về... Có khi tôi ngồi trước cổng nhà trọ và lặng lẽ quan sát từ xa để lắng nghe những câu chuyện của họ.

Cũng có thời gian tôi xin ở nhờ tại quán phở của người anh họ trên đường Kha Vạn Cân (TP.Thủ Đức). Ban đêm tôi hay thức để trông quán phở. Đó cũng là một trải nghiệm thú vị khi nhìn thấy người đi chở hàng ở chợ đầu mối, hoặc thấy những tài xế xe container tranh thủ ghé ăn một tô phở để có sức chạy đêm tiếp.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 2

Căn phòng khoảng 18 m 2 có 1 chút không gian để tôi tập yoga

NVCC

Cũng có khi tôi xin ở nhờ tại một trung tâm dạy yoga của bạn tôi trên đường Trương Quốc Dung (Q.Phú Nhuận). Ban đêm khi học viên lẫn giáo viên đều ra về hết và phải khóa trái cổng lại, một mình tôi tự xoay sở khi nhà vệ sinh ở tầng trệt còn chỗ tôi ngủ là ở lầu một. Mỗi lần đi vệ sinh hay đi tắm rửa là tôi tự bò xuống cầu thang và bò vào tận nhà vệ sinh. Cứ vậy tôi cũng sống được vài tháng trời cho đến khi tìm được chỗ ở mới tốt hơn.

Với một người đi lại bình thường thì việc nhà vệ sinh hay nhà bếp như thế nào, họ vẫn sử dụng được. Còn với một người khuyết tật thì không hề dễ để sinh hoạt. Vậy mà tôi đã từng có một khoảng thời gian phải sống trong căn phòng trọ cũ nát và người ta xây nhà vệ sinh theo kiểu ngồi xổm ngày xưa. Trong tình huống như vậy, một người như tôi phải luôn nghĩ cách để thích nghi.

Tăng kỹ năng sau mỗi lần chuyển chỗ trọ

Mỗi lần chuyển chỗ trọ mới thì kỹ năng tìm nhà trọ của tôi được tăng dần. Từ việc thương lượng giá cả với chủ nhà, đến việc tìm một không gian phù hợp dành cho một người khuyết tật sống tự lập. Thậm chí, tôi còn phải tìm hiểu xem nơi mình sắp thuê có những tiện ích gì, hàng xóm xung quanh ra sao.

Cứ thế, mỗi lần chuyển trọ tôi có thêm rất nhiều kỹ năng sống để dễ thích nghi với môi trường mới.

Thậm chí sau những lần chuyển trọ thì vốn tư liệu, vốn sống để viết văn của tôi cũng tăng theo vì tôi được tiếp xúc với nhiều thành phần khác nhau trong xã hội và được nghe rất nhiều câu chuyện về cuộc đời của họ. Tất nhiên tôi cũng có thêm rất nhiều bạn bè mới. Những mối quan hệ cứ vậy mà nối tiếp nhau ra đời từ những khu nhà trọ.

Nhưng cảm giác làm tôi khó quên nhất thường rơi vào đêm cuối ở nhà trọ cũ và đêm đầu tiên trong căn phòng trọ mới. Những cảm giác luyến tiếc căn trọ cũ, bỏ đi vài đồ vật thân quen, về con đường cũ...đan xen là sự lo sợ không biết khi qua nhà trọ mới sẽ như thế nào và mình sẽ mất bao lâu để thích nghi với môi trường mới…Những điều đó làm tôi ít nhất hai đêm mất ngủ trước và sau khi chuyển trọ.

Mộng mơ về một căn hộ cho riêng mình

Giờ đây tôi vẫn còn phải đi ở trọ nhưng đã có thể gọi là “tạm an cư” vì hơn 4 năm nay tôi không còn phải thay đổi nhà trọ.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 3

14 năm mưu sinh ở Sài Gòn tôi vẫn ấp ủ ước mơ về một căn hộ cho riêng mình

NVCC

Tìm được căn phòng trọ tạm ưng ý nên tôi hay gọi đùa với bạn bè về căn trọ tôi đang sống là “ngôi nhà màu hồng”. Vì đây là tone màu chủ đạo trong phòng trọ mà tôi trang trí, từ bức tường cho đến những đồ vật xung quanh đều là tone hồng và đỏ. Thậm chí đến mức tôi phải quyết tìm mua cho bằng được một bộ nồi màu đỏ để nó phù hợp với không gian sống của mình.

Tôi vẫn mộng mơ đến một ngày nào đó sẽ được sở hữu một căn hộ và chính tay tôi sẽ biến nó thành căn hộ thông minh (smart home) với rất nhiều tiện nghi công nghệ số, nhằm phục vụ không gian sống của mình. Chúng ta ai cũng phải có những giấc mơ để thấy cuộc đời thêm ý nghĩa. Với một người khuyết tật vào Nam lập nghiệp và phải trải qua bao nhiêu môi trường sống vất vả thì càng không nguôi với những giấc mơ lớn. Để mỗi ngày mở mắt ra sẽ tự nhủ phải cố gắng cống hiến nhiều hơn cho xã hội, thay vì phải ôm một nỗi mặc cảm về thân thể khiếm khuyết của mình.

Ngày đó, tôi sẽ ngồi bên ban công bé xinh, uống một ngụm trà, rồi nhìn lên bầu trời đầy sao và hồi tưởng lại những tháng ngày vất vả để đi tìm nhà trọ của mình, tìm một chỗ đứng giữa thành phố nghi ngút dòng người này...

Nguồn: https://thanhnien.vn/muoi-bon-nam-buon-chai-o-sai-gon-khong-nho-bao-lan-chuyen-nha-tro-post1404101.html

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2020

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ cuối: Vào nhà tù và con đường của tôi


TTO - Năm 2013, phát hành xong cuốn sách Yêu trên từng ngón tay, tự nhiên tôi có cảm giác muốn làm cái gì đó mới hơn.

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ cuối: Vào nhà tù và con đường của tôi - Ảnh 1.

Trà My đã vào nhiều trại giam và kết bạn tình thân với các phạm nhân - Ảnh: NVCC

Bởi bản tính tôi luôn quan tâm đến những vấn đề thời sự, lúc nào cũng đầy ắp trăn trở về xã hội, về những người yếu thế xung quanh mình. Tôi luôn đặt ra những câu hỏi khi đất nước xảy ra những biến động, nhất là những gì liên quan đến đạo đức con người.

Tim tôi buốt đau với những nỗi đau nhân thế

Đến một ngày cuối tháng 12-2013, tôi tình cờ xem phóng sự của VTV làm về vụ án "cậu Thủy" giả danh nhà ngoại cảm để lừa rất nhiều thân nhân liệt sĩ đi tìm hài cốt. Tôi vừa xem vừa khóc tức tưởi. Tôi tự hỏi chuyện gì đang xảy ra với những con người như vậy? 

Sự tử tế của họ đâu rồi khi ngay cả cán bộ địa phương cũng tiếp tay cho kẻ lừa đảo tàn nhẫn kia? Cũng cùng thời điểm đó, những sự việc như hôi bia ở Biên Hòa, những vụ cướp giật, thảm sát liên tục xảy ra trong xã hội.

Tôi khóc như một đứa trẻ đang cầm miếng bánh trên tay thì bị ai đó cướp đi vậy. Miếng bánh của tôi mang tên "Niềm tin đạo đức!". Khóc xong, tôi ngồi vào bàn và viết ngay một bài mang tên "Người tử tế đâu rồi?". 

Ít ngày sau, tôi gửi báo Sài Gòn Giải Phóng, sau khi bài được đăng thì có bạn nào đó đã đưa lên webtretho. Và chưa đến một ngày, bài viết được hơn 5.000 lượt xem và hàng trăm bình luận của độc giả.

Tôi đã đọc hết tất cả bình luận. Đa số độc giả đều kể về những câu chuyện tử tế mà họ từng trải qua trong đời. Từ đó, tôi thầm nghĩ ngoài kia vẫn còn rất nhiều người tử tế. Và tôi bắt đầu nhen nhóm ý tưởng về một dự án đi tìm những điều tử tế, những con người tử tế để viết sách.

Nhưng đây lại là một thử thách lớn tôi đang tự đặt ra cho mình, vì chủ đề quá khó so với tầm hiểu biết của tôi khi dám viết những vấn đề nhạy cảm của xã hội. 

Thậm chí giọng văn lãng mạn ngôn tình, lê thê của tôi buộc phải biến mất và thay vào đó là giọng văn ngắn gọn, mộc mạc và thẳng thắn. Đây cũng là bản thảo khiến tôi phải sửa, phải bỏ đi rất nhiều, bởi không phải dòng văn học lãng mạn để tôi có thể tự do ngồi tưởng tượng.

Ngay cả việc đi thu thập tư liệu, phỏng vấn nhân vật từ Bắc chí Nam buộc tôi phải dành thì giờ ngồi đọc nhiều thể loại sách khác nhau để thu thập kiến thức và xem cách họ tư duy đa chiều từ một vấn đề nào đó trong xã hội. 

Cũng phải thú thật là nhờ viết tác phẩm này mà tôi luyện được tư duy đa chiều, kỹ năng phản biện và cả lòng vị tha khi nhìn sự việc, nhìn con người.

Tuy nhiên, đây cũng là cuốn sách đã lấy đi của tôi cả mồ hôi lẫn nước mắt rất nhiều. Những chuyến hành trình trong gần 4 năm của một người khuyết tật không hề dễ dàng khi điều kiện hỗ trợ cho người khuyết tật tại Việt Nam còn nhiều hạn chế. 

Tôi nhớ có lần đặt trước vé máy bay giá rẻ cả mấy tháng trời và đến khi ra sân bay làm xong thủ tục, gửi xong hành lý, tôi leo lên xe lăn để nhân viên hỗ trợ đẩy vào phòng chờ thì cũng là lúc nghe thông báo máy bay bị hoãn 5 tiếng đồng hồ, đến 23h khuya mới cất cánh. 

Tôi ngớ người khi nghe thông báo, vì lúc đó cái xe đẩy của tôi đã được gửi hành lý, còn tôi thì không thể nào điều khiển được xe lăn của sân bay.

Năm tiếng đồng hồ ngồi ở phòng chờ với tôi là sự bất tiện khủng khiếp. Tôi nghĩ lúc xuống sân bay Hà Nội vào 1h giờ sáng, và lúc đó một cô gái khuyết tật như tôi không dám bắt taxi về khách sạn bởi quá nguy hiểm. 

Tôi lục danh bạ điện thoại cầu cứu người bạn chỉ mới quen trên Facebook. Anh Nguyễn Trung Kiên hồi đó đang công tác tại Hải Phòng, hứa nếu tôi ra Hà Nội sẽ dẫn tôi xuống Hải Phòng. 

Nghe tôi trình bày sự việc, anh Kiên bảo chờ ít phút để anh tìm phương án. Vài phút sau, anh gửi cho tôi số điện thoại một bạn học thời cấp ba của mình đang công tác tại sân bay. May mắn hôm đó lại trúng ca trực của anh.

Khi anh ấy đưa tôi về khách sạn thì lúc đó đã hơn 2h sáng. Sửa soạn xong, hơn 3h tôi mới được ngủ. Sáng hôm sau, tôi phải dậy sớm đi cùng nhà văn Nguyễn Văn Học lên tận Hòa Bình thăm một người bạn đã mất do bị bệnh xương thủy tinh. 

Rồi hôm sau tôi lại tự bắt xe về Hải Phòng xin gặp chị Phạm Thị Huệ, người được mệnh danh là "Anh hùng châu Á".

Cứ vậy, tôi đi hết tỉnh này qua thành phố nọ. Thế nhưng tôi không phải đi một mạch được, vì tôi cũng phải cần có công việc làm để đảm bảo thu nhập và có kinh phí di chuyển. Tôi may mắn được gặp nhiều thành phần trong xã hội, được nghe nhiều góc nhìn từ họ để qua đó tôi có thêm chất liệu viết. 

Phải thú thật tôi là người không có nền tảng kiến thức để có thể viết sắc sảo hơn. Nhưng đây là một tác phẩm tôi viết bằng chính trách nhiệm công dân của mình, nên có thể vì vậy mà lượng sách bán ra chạy hơn tất cả các tác phẩm trước đây của tôi.

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ cuối: Vào nhà tù và con đường của tôi - Ảnh 2.

Nhiều cuốn sách Tin vào điều tử tế của cô gái khuyết tật Trần Trà My đã đến với phạm nhân - Ảnh: NVCC

Tôi muốn ôm các phạm nhân vào lòng

Điều tôi hạnh phúc nhất là khi nhận được sự đồng cảm từ độc giả và tôi được lắng nghe những ý kiến góp ý chân thành, để sau mỗi lần tái bản tôi có thể ngồi chỉnh sửa. Tôi rất biết ơn độc giả về điều này. Thậm chí có những bạn giáo viên ở các trường xa xôi cũng liên hệ mua sách, với ước mong làm sao cho học trò của mình tin vào những điều tử tế để làm người tốt.

Còn về lý do vì sao tôi muốn đem sách Tin vào điều tử tế đến tặng các trại giam? Thú thật tôi đã ấp ủ ý định được làm điều gì đó cho nhóm đối tượng phạm nhân từ rất lâu rồi, mà chưa nghĩ ra mình phải làm gì. Mà nó như một định mệnh khi tự nhiên năm 2009, đạo diễn Nguyễn Hữu Phần lần đầu gặp tôi đã phán một câu rằng: "Số con phải làm cái gì đó liên quan đến nhà tù". Lúc đó, tôi nghĩ thầm có khi nào với cái tính khí quá thẳng thắn của mình mà viết sai gì đó sẽ bị bắt vào tù không?

Đến năm 2012, khi tôi được tham gia khóa học về tư duy, tự nhiên trong đầu tôi có ước nguyện giá mà được đem khóa học này vào dạy cho nhóm đối tượng phạm nhân thì hay biết mấy. Vì đây là chương trình học giúp học viên được chữa lành những vết thương tâm hồn, từ đó họ sẽ sống tử tế hơn và cái ác, cái tham sẽ được tiết chế lại.

Sau khi bán hết sách in đợt 1 chỉ trong 10 ngày, trong thời gian chờ tái bản, tôi bỗng nảy ý tưởng đem cuốn sách này gửi tặng đến các nhà giam, và biết đâu tôi sẽ có cơ hội tiếp cận các bạn phạm nhân để được lắng nghe họ. Bởi quá trình viết cuốn này, tôi cũng mong muốn sẽ phỏng vấn một phạm nhân nào đó để viết bài về họ. Đúng là hành trình mang Tin vào điều tử tế đến các trại giam quả thật không hề dễ dàng. Có những trại giam tưởng chừng đã đồng ý nhận sách của tôi thì đến phút cuối không hiểu sao họ lại từ chối. Hoặc có những trại giam tôi phải chờ vài tháng đến cả năm trời, có dịp thích hợp họ mới đồng ý nhận sách và mời tôi về giao lưu.

Thú thật, mỗi khi vào trại giam, đứng trên sân khấu nhìn xuống những "khán giả đặc biệt", dường như tim tôi nghẹn lại. Tôi chỉ muốn chạy xuống dưới sân khấu để được ôm từng người. Họ dẫu cho có phạm tội thế nào thì bản thân họ vẫn là một con người và quan trọng hơn hết, bên trong họ luôn tồn tại những vết thương vô hình...

Tôi ước mong ngòi bút của mình đổi thay được phận người ở nơi ấy, như đêm tối nhất là lúc bình minh sắp lên...

Tại sao tôi là "thiên thần 6 chân"?

Về nghĩa đen, đôi chân yếu ớt của tôi phải cần sự trợ giúp của chiếc xe đẩy 4 bánh mới có thể đi lại được. Nhưng tuyệt nhiên tôi không thích dùng đến xe lăn, vì chân tôi nếu không hoạt động là rất khó chịu, có khi còn mệt hơn cả việc phải đi lại nhiều.

Nhưng sâu xa hơn, tôi thích hình ảnh những thiên thần, vì họ lúc nào cũng đẹp và được bay lượn trên bầu trời. Tính cách tôi bay bổng, nhiều khi sống rất thiếu thực tế. Thậm chí tôi hay tưởng tượng về thế giới siêu nhiên nào đó mà ở đấy nhân loại sẽ có cuộc sống khác đi, sẽ không có bất kỳ điều tiêu cực nào xảy ra. Và tôi mơ mộng đến mức tưởng tượng một ngày sẽ có người ở thế giới ấy đến đưa mình đi...

Trái tim tôi luôn khát khao những điều tốt đẹp, thiện lương.


TRẦN TRÀ MY

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2020

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 5: Một mình ở Sài Gòn

TTO - Người bình thường vào Sài Gòn lập nghiệp đã khó. Người khuyết tật cao 1,32m, đi không được, nói chẳng rõ tiếng, chẳng có trình độ học vấn, gia đình bên cạnh như tôi thì sự khó khăn có lẽ gấp 200 lần, thậm chí đòi hỏi cả liều mạng...

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 5: Một mình ở Sài Gòn - Ảnh 1.

Trà My tin rằng mình có “duyên” gắn bó với Sài Gòn - Ảnh: NVCC

Trở lại Sài Gòn

Trên hành trình tự lập ấy, ban đầu không có tiền thuê nhà trọ, tôi đã có gần 3 năm... xin ở nhờ. Hồi đó, cứ trước khi vào Sài Gòn, tôi đều viết dòng trạng thái trên mạng xã hội là cần xin một chỗ ở trong vòng vài tháng. 

Vì lúc ấy công việc của tôi không ổn định, thu nhập không có nhiều, nên tôi chọn phương án đi đi về về chứ chẳng thể bám trụ ở Sài Gòn mãi được.

Sau khi rời làng Hòa Bình xong là tôi có gần 2 năm "chinh chiến" ở Hà Nội để tìm nhà xuất bản sách, và trong khoảng thời gian đó tôi nhớ Sài Gòn rất nhiều. Đôi khi chỉ cần vô tình nghe ai đó nói giọng miền Nam cũng đủ làm trái tim tôi nhói lên và chỉ muốn quay lại Sài Gòn. 

Thậm chí có những đêm tôi đã khóc vì không biết mình còn cơ hội vào lại đó được không? Ngay cả trong giấc mơ tôi cũng thấy mình đang ở Sài Gòn, chứ không phải là nơi nào khác.

Tôi vẫn biết và vẫn tin Sài Gòn không bao giờ phụ lòng người, nhất là những ai luôn nỗ lực cố gắng cho những giấc mơ đổi đời. Thôi thì cuộc đời này không cho ai cơ hội lần thứ hai, vậy nên chi bằng chính mình sẽ tự tạo ra cơ hội. 

Tháng 6 năm 2009, tôi quyết tâm quay lại Sài Gòn kiếm tìm người giúp đỡ tổ chức buổi họp báo ra mắt tác phẩm Giấc mơ đôi chân thiên thần tại Sài Gòn.

Lúc đó, tôi đã quen một người bạn đang làm marketing cho trung tâm tiếng Anh. Thật ra, anh là người biết tôi thông qua bài viết trên báo Tuổi Trẻ 2 năm về trước và trở thành những người bạn trên Yahoo!. 

Ngày tôi đặt chân xuống sân bay, anh là người ra đón. Khỏi phải nói tôi vui mừng như thế nào khi được quay lại Sài Gòn. Tôi vẫy vùng trong hạnh phúc như cô cá nhỏ được trở về cái ao của mình! Tôi được gặp lại những người bạn cũ và quen thêm rất nhiều bạn mới. 

Tôi mới được sống thật với con người của mình, được tự do cười nói, không sợ phải rào trước đón sau, và tôi cũng chẳng hề có cảm giác mặc cảm giữa những người bình thường khác.

Anh bạn ấy dẫn tôi đến rất nhiều buổi sinh hoạt về sách để tìm đơn vị đứng ra tổ chức họp báo sách cho tôi. 

Đi nhiều nơi, cuối cùng chúng tôi đã tìm được Câu lạc bộ Book and Friend. Đây là câu lạc bộ dành cho những bạn trẻ yêu thích đọc sách và cứ đến mỗi chủ nhật hằng tuần đều tổ chức các chương trình liên quan đến sách. 

Sau khi làm xong buổi họp báo ra mắt sách, tôi đã xin chị trưởng nhóm cho tôi được làm thành viên của nhóm để nghĩ ra những chủ đề liên quan đến sách.

Và tất nhiên rồi, một lần nữa tôi lại phải chào Sài Gòn ra về sau ba tháng xin ở nhờ nhà trọ một anh bạn nằm trong con hẻm đường Nguyễn Kiệm. 

Tôi vẫn nhớ đó là căn nhà trọ được chia ra nhiều phòng và mỗi phòng có rất nhiều người ở. Nhà anh ấy còn có thêm hai cô em gái nữa, nên ba đứa con gái chúng tôi cùng ngủ trên giường, còn anh và một người bạn nữa ngủ ở nền nhà.

Căn phòng trọ bé tí và sáng mở mắt ra mỗi người chia mỗi nẻo đi làm, tối về thì ai nấy tự ăn ngoài, chỉ có những ngày cuối tuần mới góp tiền lại nấu ăn chung. Rồi thỉnh thoảng người nhà của anh ở quê lên, có những đêm gần 10 người nhét trong căn phòng chưa đầy 16m2

Tôi bắt đầu thấm cảnh ở nhà trọ từ đó, dù anh và nhiều bạn bè khác khi cho tôi ở nhờ đều không lấy tiền nhà. 

Thi thoảng, tôi chỉ góp tiền ăn và tiền điện nước mà thôi. Những người bạn đặc biệt ấy giờ có những người mà gia đình họ nay đã xem tôi như con cái, và những dịp trọng đại đều mời tôi về quê chơi.

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 5: Một mình ở Sài Gòn - Ảnh 2.

Sách Chúng ta chính là mùa xuân của Trần Trà My - Ảnh: NVCC

Cô gái khuyết tật làm PR

Tôi vẫn nhớ những cảm giác khi sống trong căn nhà trọ đầu tiên đó. Nó chật chội, cũ nát và ngột ngạt, nhà vệ sinh thì ở ngoài, nên thường xuyên sống trong cảnh xếp hàng và chỉ có điểm cộng duy nhất là nó ở tầng trệt mà thôi. 

Phía trước cổng có cái ghế đá và hằng đêm chúng tôi hay ra đó hóng mát, rồi cùng nhau hát hò tâm sự. Toàn những người xa quê, đi học, đi làm nên chúng tôi ai cũng đồng cảm và yêu thương nhau. 

Tôi tiếp tục có thói quen nhìn lên bầu trời và tập trung hướng về nguồn năng lượng từ vũ trụ. Tôi tin rằng nhất định mình sẽ được định cư tại thành phố này, dù tôi biết phía trước tôi là cả bầu trời thử thách từ việc tìm chỗ ở phù hợp, tìm công việc để có tiền trang trải cuộc sống.

Tôi sinh hoạt ở Câu lạc bộ Book and Friend và đây là câu lạc bộ phi lợi nhuận, mọi người tham gia với tinh thần tự nguyện và trách nhiệm. 

Cá nhân tôi là người không hề biết viết những cái như kịch bản MC, kịch bản chương trình, kế hoạch PR cho sự kiện... 

Tuy nhiên, tôi là đứa không sợ sai và từ bé đến lớn tôi là chúa tể của những câu hỏi. Tôi cứ mạnh dạn đề xuất, mạnh dạn làm việc và chịu khó học hỏi từ những cái sai của mình.

Đến năm 2010, cuốn sách thứ 2 của tôi mang tên Chúng ta chính là mùa xuân được xuất bản thì tôi quyết định bám trụ ở Sài Gòn, và rồi những chuỗi ngày thử thách lại đến. Tôi lại xin đi ở nhờ hết quận này đến quận khác. 

Một con nhỏ khuyết tật đôi chân, 24 tuổi, thân hình chỉ bé bằng em học sinh lớp 2, nói năng không ai nghe được với cái vali to đùng quần áo và sách vở, lang thang hết quận này qua quận khác chỉ với duy nhất quyết tâm sống được ở đất Sài Gòn.

Tôi từng xin ở nhờ từ công ty dạy yoga của bạn tôi ở Phú Nhuận, rồi xuống quán phở của anh họ tôi ở Thủ Đức, rồi về Gò Vấp xin ở nhà trọ trong căn phòng 12m2 của một chị bạn. 

Căn trọ bé xíu nằm sâu trong con hẻm nhỏ và hằng đêm hai chị em bạn tôi leo lên gác xép ngủ, còn tôi không leo được nên đành trải mảnh chiếu nhỏ nằm bên cạnh hai chiếc xe máy.

Phải nói thêm rằng thời đó tôi không dám đi xe ôm một mình, đi taxi thì không thể nào đủ tiền, nên mỗi lần đi đâu tôi vẫn phải nhờ người chở và tôi cũng may mắn khi xung quanh mình gặp vô vàn người tử tế. 

Cái cảnh đi đâu cũng phải có người chở, hoặc mỗi lần đến những chỗ đông người tôi đều "thám thính" thử xem có ai ở gần khu mình sống không để lát nữa còn xin về. 

Tuy nhiên, nhờ cái tính nhanh nhảu chủ động giao tiếp, dù có nhiều người chẳng thể nào nghe rõ tôi phát âm mà tôi vẫn có thêm rất nhiều bạn bè.

Một người đi lại không được, nói năng không ra tiếng như tôi nhưng lại chọn công việc làm PR là điều làm nhiều người khó hiểu. Thành ra khi tôi liên hệ công việc với các anh chị báo chí qua email thì chẳng ai biết tôi là người khuyết tật cả. 

Tôi nhớ có lần liên hệ với một anh làm phòng quảng cáo báo để "book" bài quảng cáo cho sếp của mình. Lúc làm việc qua email, anh chẳng hề biết tôi là người thế nào, chỉ thấy cái tên Trà My nên anh biết tôi là con gái.

Tôi chủ động hẹn anh đi cà phê để hỏi kỹ thêm về giá cả. Lúc ra quán cà phê, tôi ngồi trước mặt anh mà anh cứ nhìn tôi bằng ánh mắt ngỡ ngàng. 

Chắc anh thấy tôi phải nhúc nhắc lê từng bước bằng... 6 chân (2 chân khuyết tật cùng 4 chân của chiếc xe đẩy) và tôi nói chuyện với anh bằng những tiếng ú ớ mà anh không thể nào hiểu hết nổi. Còn tôi vẫn tỏ thái độ bình thường vì đã quá quen thuộc với cảnh này rồi. 

Đến một hôm khác, tôi làm việc với một anh bên phòng quảng cáo của báo kia cũng vậy. Thậm chí trong suốt buổi cà phê anh cứ tròn xoe mắt nhìn tôi, nhưng rồi những ngày sau vẫn còn liên lạc lại với tôi...

Gia đình rất nghèo nhưng cuộc sống từ bé của tôi hễ mở mắt ra là gọi: "Mẹ ơi", "Ba ơi", "Em ơi" làm cho tôi cái này, lấy cho tôi cái kia và chỉ cần không đáp ứng đúng là tôi đã tỏ ra cáu gắt, dỗi hờn. Quyết tâm một mình vào Sài Gòn "khởi nghiệp", nghĩa là tôi phải tự đứng trên đôi chân khuyết tật của mình...

TRẦN TRÀ MY

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2020

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 4: 'Nam tiến' của cô gái và chiếc xe đẩy


TTO - Cuộc đời tôi lại có thêm một "định mệnh" nữa khi 2-8-2002 là ngày tôi bước vào con đường viết văn, thì ngày 2-8-2007 tôi hiện thực hóa giấc mơ "Nam tiến" với chiếc xe lăn của mình.

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 4: Nam tiến của cô gái và chiếc xe đẩy - Ảnh 1.

Trà My tin rằng thể xác khiếm khuyết nhưng sức mạnh ở trong tinh thần - Ảnh: NVCC

Trở lại thời thơ ấu, tôi đã có nhận thức và biết quan sát thế giới xung quanh từ những người họ hàng xa mỗi khi về thăm quê...

“Tôi vào Sài Gòn tìm kiếm cơ hội thử thách bản thân để vươn lên dù nghịch cảnh thế nào, chứ không phải vào thành phố hoa lệ này để sống cuộc đời cam chịu, nhờ vả.

TRẦN TRÀ MY

Cô gái tật nguyền và những đêm ngắm sao trời

Gia đình tôi có họ hàng rải khắp Việt Nam. Và mỗi lần có người từ miền Nam cởi mở, thân tình ra, tôi rất thích được ngồi nói chuyện với họ. Cộng với việc ngồi nhà xem các bộ phim truyền hình của miền Nam như Đồng tiền xương máu, Hương phù sa, Người đàn bà yếu đuối đã cho tôi thấy một Sài Gòn hoa lệ, vui vẻ. Từ đó, tôi đã nuôi giấc mơ nhất định lớn lên sẽ vào Sài Gòn lập nghiệp. Nghe rất nực cười khi một đứa trẻ khuyết tật như tôi đi lại không thể rời chiếc xe đẩy, nói năng không rõ tiếng và chẳng được đi học nhưng đã ôm mộng "Nam tiến".

Ai cũng nghĩ tôi sẽ chấp nhận an phận để làm bà cô già suốt đời ngồi càu nhàu ở góc nhà. Thậm chí người ta còn bảo ba mẹ tôi thử tìm trung tâm bảo trợ hay ngôi chùa nào đó để gửi tôi lúc tôi 20 tuổi. Bởi đó là "tầm nhìn chung hợp lý" cho những gia đình không may sinh ra đứa con khuyết tật nặng như tôi.

Mãi sau này có cơ hội đi học CEO ở Sài Gòn, tôi mới nhận ra một điều rằng khi ai đó có tầm nhìn, có mục tiêu, biết rõ đam mê của mình và dám mơ những giấc mơ lớn thì chắc chắn họ sẽ thành công. Khi khát khao bên trong đủ lớn thì tự khắc vũ trụ sẽ tạo ra những năng lượng giúp ta hiện thực hóa giấc mơ của mình.

Còn nhớ thuở ở quê những đêm hè, tôi hay nhìn lên bầu trời, nhìn các vì sao, ngắm mặt trăng rồi nhắm mắt hình dung nguồn năng lượng vũ trụ đang hướng về phía mình. Rồi tôi tập trung mường tượng tương lai sau này của mình. Đến năm 2009 tôi mới được đọc cuốn sách Bí mật người nam châm và thích thú phát hiện ra bấy lâu nay mình đã áp dụng luật hấp dẫn của vũ trụ vào chính đời mình.

Bởi tạo hóa sinh ra chúng ta dù dưới bất kỳ hình hài gì thì bản thân bên trong linh hồn chúng ta đều có sức mạnh. Duy chỉ khác nhau một điểm là do chúng ta cứ mải mê kiếm tìm thế giới bên ngoài, mải mê chỉ lo bồi đắp phần xác thịt, mải mê tìm lời khuyên ở người khác mà quên đi phần nội lực của mình để kết nối với vũ trụ. 

Đó là lý do vì sao từ nhỏ tôi đã tin rằng: "Chỉ có chính mình mới là bà tiên cho cuộc đời mình!". Vì tạo hóa sinh ra chúng ta cũng như những tiểu hành tinh nhỏ kết nối với vũ trụ bao la. Và đặc biệt đừng mong chờ phép mầu xảy ra khi cái tiểu vũ trụ bên trong chúng ta chưa đủ mạnh mẽ để chấp nhận trải qua những thử thách số phận.

Tôi thấy nhiều bạn bây giờ ít chú tâm tới tinh thần của mình, mà cứ thích đổ lỗi tại/bởi/vì... rồi lại đi mong chờ những điều vô lý từ cuộc đời, chờ ai đó "thọt" ở phía sau để mình có động lực sống.

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 4: Nam tiến của cô gái và chiếc xe đẩy - Ảnh 3.

Sài Gòn đã giúp Trà My thực hiện nhiều ước mơ - Ảnh: NVCC

Vào thành phố mơ ước

... Trở lại thời điểm tháng 6-2007, êkip của VTV6 vào làm phóng sự về tôi. Trong phóng sự đó có một bối cảnh ở nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn và đúng lúc đó tôi vô tình được gặp các anh chị phóng viên báo Tuổi Trẻ. Vậy là tôi được làm quen với các anh chị từ báo Tuổi Trẻ từ đấy. 

Ngày hôm sau, tôi rất bất ngờ khi các anh chị tìm đến nhà mình để viết bài và làm bộ phim ngắn về cuộc đời tôi. Bài báo "Trà My trên cát bỏng" của chị Yến Trinh ra ngày 15-7-2007 kèm với một phim tài liệu ngắn do anh Bình và chị Thi Ngôn quay đã tạo ra hiệu ứng lan tỏa đến độc giả.

Từ "hữu duyên" này, tôi bắt đầu tâm sự ước mơ muốn vào Sài Gòn và cũng không ngờ điều đó thành hiện thực với một cô gái khuyết tật phải đi nhiều chân (với chiếc xe đẩy) như mình. Chính xác là sau hai tuần bài báo được độc giả đón nhận, tôi đã thỏa nguyện ước mơ bấy lâu nay được đặt chân lên thành phố hoa lệ miền Nam này. Ngày đó, tôi được các anh chị báo Tuổi Trẻ và quý độc giả ủng hộ số tiền để tôi mua vé máy bay vào Sài Gòn.

Ngày đầu tiên đặt chân xuống sân bay, hai chị em tôi đã được một người chị họ ra sân bay đón. Và điều làm tôi bất ngờ xúc động là có cả vài người bạn tôi quen trên blog 360 độ (thời đó trang blog của tôi đã có nhiều bạn bè). Những người bạn chỉ quen trên Yahoo chat, trên blog giờ được gặp ở ngoài bằng xương bằng thịt làm tôi vô cùng hạnh phúc.

Niềm tin tốt đẹp ở con người

Lần đầu tiên tôi được đi máy bay nên không hề biết dịch vụ hỗ trợ người khuyết tật. Tôi cũng không biết lên máy bay thì họ có cho mang theo chiếc khung xe đẩy của tôi hay không. Mà hồi đó chiếc xe "bất ly thân" của tôi là do ba tôi tự thiết kế, không thể xếp gọn được. Nhà tôi cũng chưa có ai được đi máy bay và cũng chẳng quen ai ở sân bay để hỏi.

Tôi lo lắng lên mạng hỏi bạn bè thì cũng chẳng ai biết, vì họ có bị khuyết tật như tôi đâu mà biết. Hóa ra mọi chuyện khác hẳn sự lo lắng của tôi và gia đình. Hai chị em tôi lên máy bay được giúp đỡ, phục vụ rất chu đáo và chiếc khung xe của tôi được gửi cẩn thận ở khoang hành lý. Một chi tiết nhỏ bé ngay ngày đầu "Nam tiến" này đã gieo thêm cho tôi niềm tin tốt đẹp ở con người.

Có lẽ suốt cả cuộc đời này tôi luôn mang ơn báo Tuổi Trẻ và các anh chị phóng viên ngày ấy đã giúp tôi hiện thực hóa giấc mơ "Nam tiến" của mình. Tôi được chị Yến Trinh, chị Thi Ngôn dẫn lên trung tâm thành phố chơi, được đi mua sắm, đi cà phê, ăn uống, và đó là những thứ mà một cô gái 21 tuổi khuyết tật ở quê nghèo Quảng Trị như tôi lần đầu được trải qua trong đời.

Sau những ngày khám phá Sài Gòn và vui vẻ gặp gỡ bạn bè, tôi được dẫn đến làng Hòa Bình thuộc Bệnh viện Từ Dũ ở để tìm kiếm cơ hội gặp một bác sĩ nào đó chữa giọng nói của mình. Đó là mục đích đầu tiên khi tôi có cơ hội đặt chân vào Sài Gòn. 

Nhưng tôi chỉ ở đó nửa năm mà thôi. Dù cuộc sống trong làng Hòa Bình có điều kiện vật chất vô cùng sung sướng so với hoàn cảnh của tôi. Tuy nhiên, tôi cũng suy nghĩ rất nhiều...

Tôi nghĩ bạn bè không may bị khuyết tật thường có hai dạng: một dạng là khuyết tật cả về trí não và cơ thể, dạng thứ hai là khuyết tật về cơ thể còn trí não vẫn bình thường.

Và tôi thuộc dạng thứ hai này, nên ngay từ bé đã muốn đi học chỉ với những người bình thường. Tức là trong nhận thức của mình, tôi đã tự xem mình là một người bình thường ngay từ nhỏ. Một con người nhiều ước mơ và tự trọng như tôi thì trong suốt sáu tháng trời ở làng Hòa Bình, tôi luôn tự đấu tranh với câu hỏi đi hay ở?

Tôi vẫn ý thức được sống trong làng Hòa Bình điều kiện vật chất vô cùng sướng, nhưng đó không phải con đường tôi nhắm đến. Tôi vào Sài Gòn là để tìm kiếm cơ hội thử thách bản thân, để vươn lên dù nghịch cảnh thế nào, chứ không phải vào thành phố hoa lệ này để thụ động sống cuộc đời cam chịu, nhờ vả.

Hôm tôi về quê ăn tết cũng là ngày tôi quyết tâm sẽ quay lại Sài Gòn tư cách khác, chứ tôi không thể chôn vùi thanh xuân của mình trong sự sung sướng được cưu mang ở làng Hòa Bình mãi được. Máy bay cất cánh, tôi nhìn xuống Sài Gòn qua khung cửa sổ máy bay mà bật khóc nức nở. Tôi lo sợ mình khó có cơ hội quay lại. Nhưng rồi tôi tự nhủ nhất định mình phải ở thành phố đáng yêu này...

Ở nhà mở mắt ra, tôi đã gọi mẹ ơi, ba ơi, em ơi để nhờ vả mọi thứ. Nhưng vào Sài Gòn, tôi phải xoay xở một mình. Nhiều người đã hỏi làm sao cô gái khuyết tật không thể tự đi trên đôi chân mình (theo đúng nghĩa đen) và nói cái gì người khác cũng không hiểu thì có thể tự sống, vươn lên ở thành phố này được?

Kỳ tới: Một mình ở Sài Gòn

TRẦN TRÀ MY

Quả bóng lăn, trái tim lăn

Vậy là thêm một mùa World Cup nữa lại về, hàng triệu trái tim trên khắp hành trình lại có dịp lăn theo quả bóng tròn. Bóng đá môn thể thao đ...