Hiển thị các bài đăng có nhãn tran tra my. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tran tra my. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2022

Hãy mời Trần Trà My một ly cafe nhé

     Mến chào quý độc giả!

Biết ơn quý độc giả đã ghé thăm trang blog của mình. Nếu như quý độc giả thấy các bài viết và những chuyến hành trình của mình mang đến giá trị tích cực cho cuộc sống, thì xin hãy ủng hộ mình một ly cafe bằng hình thức chuyển khoản theo số tài khoản mình để bên dưới nhé. 

Tên chủ tài khoản: Trần Thị Trà My số tài khoản:101004918535 ngân hàng Viettinbank chi nhánh Nguyễn Trãi - Đông Hà - Quảng Trị.

Để tìm kiếm thêm thông tin về các tác phẩm và các dự án xã hội mình đang thực hiện, quý độc giả vui lòng truy cập vào đường link facebook cá nhân: https://www.facebook.com/tran.t.my.3,  trang fanpage: https://www.facebook.com/NhaVan.TraMy. 

Hoặc liên hệ qua email: trantramynhavan@gmail.com 


Thứ Hai, 3 tháng 1, 2022

Mang tiền về cho mẹ có phải là thực dụng?

 

Bài rap Mang tiền về cho mẹ của Đen Vâu như một tiếng lòng nói hộ biết bao người con xa xứ trong dịp Tết Nguyên đán sắp tới.

Tuy nhiên vẫn có không ít ý kiến trái chiều cho rằng nội dung bài rap Mang tiền về cho mẹ quá thực dụng. Thế nhưng có lẽ ý kiến đó là khi chúng ta chưa thực sự chứng kiến những câu chuyện đau buồn của những ông bố bà mẹ sinh ra những đứa trẻ chỉ to xác về mặt vật lý, để rồi cuối năm phải mang nợ về cho cha mẹ, những ưu phiền về cho gia đình.

Mang tiền về cho mẹ có phải là thực dụng? - ảnh 1

Đen Vâu trong MV Mang tiền về cho mẹ, bản rap đang thu hút mạnh mẽ sự quan tâm của giới trẻ về tình cảm đối với gia đình

ẢNH CHỤP MÀN HÌNH

Cha mẹ không mong chờ nhưng đó là bổn phận làm con

Lần đầu tiên nghe ca khúc Mang tiền về cho mẹ từ lúc xuất hiện trên YouTube tôi đã bật khóc, nhất là đến đoạn chèn vào tiếng ru của mẹ. Bởi lẽ đã 2 cái tết trôi qua do dịch bệnh tôi không dám về nhà vì sợ có thể sẽ vô tình mang vi rút về cho ba mẹ đang có sẵn bệnh nền. Hơn nữa, những tháng ngày TP.HCM phong tỏa, tôi cũng bị mất thu nhập rất nhiều, thậm chí có những tháng laptop bị cháy không thể nào đem đi sửa, thì thu nhập gần như bằng 0.

Thế nhưng, những ngày cuối năm dù đã xác định sẵn mục tiêu không dám về nhà nhưng tôi vẫn luôn đau đáu câu hỏi liệu cuối năm có khoản tiền nào gửi về biếu ba mẹ không? Năm ngoái tôi cũng xông xênh tài chính để gửi về biếu ba mẹ được 5 triệu đồng ăn tết. Còn những năm trước khi được tự do đi lại, mỗi lần về quê tôi đều vác theo vài thùng hàng làm quà. Dù năm nào về đến nhà cũng bị ba mẹ la một trận.

Để ý cảnh đầu tiên của MV Mang tiền về cho mẹ khi đứa con hỏi mẹ xem có cần mua gì không, thì người mẹ đã bảo không cần mua gì vì nhà có đủ hết rồi.

Mang tiền về cho mẹ có phải là thực dụng? - ảnh 2

Hình ảnh người mẹ (trái) và Đen Vâu trong MV Mang tiền về cho mẹ

ẢNH CHỤP MÀN HÌNH YOUTUBE

Ba mẹ tôi năm nào cũng nói câu đó trong điện thoại và chắc chắn tất cả những ông bố bà mẹ có con xa nhà đều nói một câu y chang vậy! Bởi tâm lý đấng sinh thành chỉ cần thấy con mình về ăn tết mà khỏe mạnh, công việc làm ăn học tập thuận lợi đã là một “món quà” vô cùng quý giá rồi. Nhưng với bổn phận làm con lớn lên xa nhà lập nghiệp nơi xứ người thì những ngày giáp tết dù bận bịu đến đâu hay cả năm làm ăn khó khăn như thế nào, đến cuối năm cận tết cũng luôn băn khoăn với câu hỏi mua quà gì cho ba mẹ, biếu ba mẹ bao nhiêu tiền tiêu tết.

Tất cả những ai được sinh ra trên đời này đều cũng là “một sản phẩm” được tạo dựng từ bàn tay yêu thương dạy dỗ từ chính mẹ cha mà ra.

19 tuổi, tôi đã tự kiếm ra tiền bằng công việc viết lách, dù bản thân tôi bị khuyết tật và chẳng được học hành gì. Nhưng các khoản tiền tôi kiếm được đều dành sắm sửa cho gia đình cho đến khi nào mấy đứa em tôi học xong, có công việc ổn định thì tôi sẽ buông trách nhiệm đó cho các em. Song mỗi dịp sinh nhật hay cuối năm tôi đều cho ba mẹ tiền hay mua sắm gì cho ba mẹ. Bởi đó là tinh thần của một đứa con sống tự lập và có ý chí cầu tiến.

Quà gì cũng được miễn đừng gửi lo lắng muộn phiền cho ba mẹ

Ấy vậy nhưng, mỗi lần tết về quê tôi chứng kiến những câu chuyện về những đứa con chỉ to xác về mặt vật lý. Có những câu chuyện cả năm cha mẹ làm việc cật lực, nhịn ăn nhịn uống để gửi tiền cho con học ở thành phố, và rồi cuối năm mới hay tin con mình ham chơi đã bị đuổi học từ rất lâu. Thậm chí, có những đứa con xa nhà vướng vào tệ nạn cờ bạc, cuối năm cha mẹ phải gom tiền trả nợ để chuộc con về. Hay có những người cả năm tiêu xài hoang phí, đến khi cuối năm về nhà ngửa tay xin tiền cha mẹ và có khi còn gây gổ, đánh đập cha mẹ, anh em để tranh giành tài sản.

Và đớn đau là những người vướng vào các tệ nạn xã hội để rồi cuối năm khi gia đình người ta sum họp, con cái quanh quần đón tết thì cha mẹ mình phải ngậm ngùi. Tôi đã từng ngồi nghe tâm sự của một gia đình có hai cậu con trai; một người đi làm không may bị điện giật phải nằm ở bệnh viện, còn cậu con trai thứ hai vướng vào ma túy nên phải đưa vào trung tâm cai nghiện. Thế nên đêm 30 tết hai vợ chồng già nhìn nhau rơi lệ.

Mang tiền về cho mẹ có phải là thực dụng? - ảnh 3

Cầm về tiền tốt, đừng có cầm về tiền "tệ", thông điệp trong bài rap của Đen Vâu

ẢNH CHỤP MÀN HÌNH

Đưa tiền cho mẹ, mẹ là tiền "vệ"/ Đừng làm điều xấu, sẽ thành tiền "lệ"/ Lao động hăng say, hơn cả tiền "đề"/Cầm về tiền tốt, đừng có cầm về tiền "tệ".

Vậy cuối năm này dù không đươc về quê do dịch thì chúng ta đã chuẩn bị quà gì để gửi về cho cha mẹ mình? Gửi quà gì cũng được, miễn đừng gửi lo lắng muộn phiền về cho cha mẹ là điều hạnh phúc nhất trên đời.

Nguồn: https://thanhnien.vn/mang-tien-ve-cho-me-co-phai-la-thuc-dung-post1417777.html

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2021

NHỚ NHỮNG CÁI TẾT XƯA CŨ


 

Những ngày cuối năm tôi hay có những giấc mơ kỳ lạ? Những mảnh ghép ký ức trong tiềm thức của mình làm cho tôi nhớ về những cái tết thơ bé của mình. Khi đó,  những người thân của mình vẫn còn đông đủ...

 

Dân miền Trung chúng tôi tầm 20 tháng chạp trở đi là đã rực rịch dọn dẹp nhà cửa, sắm sửa đồ đạc và lo mâm cúng tất niên để chuẩn bị đón ông bà tổ tiên về ăn tết. Riêng tụi trẻ con chúng tôi tầm đầu tháng chạp là đã được sắm sửa đồ mới. Lý do là nhà đông con nên phải chuẩn bị mua sắm sớm, mới có được đồ rẻ - đẹp. 

 

 


 

 

Chụp cùng gia đinh năm 2020

 

Tôi nhớ ba tôi hay dặn mẹ rằng: Nhớ lựa đồ đẹp cho Trà My". Thú thật lúc nhỏ các em của tôi sẽ được hai lần may hoặc mua áo quần mới; đó là khi khai giảng năm học và mỗi lần tết đến. Còn tôi, bị khuyết tật từ khi sinh ra. Vậy nên, chỉ có tết tôi mới được ba mẹ mua áo quần và giày mới. 

 

Mà năm nào ba mẹ làm ăn khó khăn là tôi sẽ đi xin tiền người thân hoặc người thân sẽ mua đồ đẹp cho tôi diện tết. Thành ra từ nhỏ tôi đã thích mình phải đẹp, dù sinh ra trong một hình hài không trọn vẹn. 

 

Tết ở quê hồi đó nghèo mà vui lắm nhé. Tại mọi người phải tranh thủ mua sắm dự trữ đồ từ rất sớm để cho nó rẻ. Trừ hoa và trái cây thì tầm 29 tết mới đi mua về để để được lâu. Riêng ba tôi rất mê cây cảnh thành ra từ 25 tết trở đi là ba tôi đã trưng bày hoa và cây cảnh từ ngoài cổng vào đến trong nhà. Người ta hay gọi đùa nhà tôi là ăn hoa chứ không phải ăn tết, vì từng góc nhỏ trong nhà ba tôi đều trưng bày hoa.

 

Thậm chí, ba người phụ nữ trong nhà cũng là tên của ba loại hoa vô cùng kiêu kỳ. Mẹ tôi tên Lan, em gái tôi tên Ly và cái tên của tôi cũng là tên của một loại hoa. Thành ra cứ tết đến dù nghèo đến đâu ba tôi cũng phải trưng hoa thật nhiều ông mới chịu. Đến tầm 28 tết là sẽ chuẩn bị công đoạn gói bánh chưng bánh tét. Có năm thì gia đình tôi cùng với các nhà hàng xóm sẽ cùng góp nhau lại gói, hoặc có khi chạy ra nhà nội cách đó 7 cây số để cùng nội gói bánh.

 

Tụi trẻ con lúc đó đều được nghỉ học nên tôi sẽ có người chơi cùng. Tôi vừa là chị cả trong nhà vừa là cháu nội đầu lòng của bà nội, nên sau tôi sẽ là 9 đứa em. Vui nhất là những ngày trước tết tụi tôi được gặp nhau để hỏi thăm nhau câu: "Tết này mẹ mua áo quần đẹp gì?" À chưa kể tới việc phải chạy tour ăn tất niên từ nhà này qua nhà khác. Tại họ hàng gia đình tôi vô cùng đông. 

 

Tôi thích nhất là ngày cuối năm được ngồi quây quần mọi người để nhìn gói bánh. Mùi lá chuối, lá dong tươi xanh, mùi của nếp, của nhân đậu xanh và của thịt heo nó quyện lại tạo một thứ mùi tổng hợp khó quên lắm. Chưa kể nội tôi rất khéo tay còn làm thêm bánh in, bánh thuẩn, bánh học, bánh lá gai... Ta nói một đứa nghiền đồ ngọt như tôi chỉ mon men lại gần để chực chờ ăn vụng. Mà thời đó nhà nội tôi chưa có điện nên phải thắp đèn dầu. Khoảng thời gian cuối năm bao giờ cũng lạnh, nhưng nội vẫn thức để làm đủ các loại bánh biếu họ hàng ăn tết. Còn đứa trẻ con như tôi thường ngồi cạnh nội để chực chờ ăn vụng và hỏi nội xem còn mấy ngày nữa là đến tết. Đôi khi còn là để nghe nội kể chuyện ngày xưa hoặc ngồi nói chuyện cho nội đỡ buồn ngủ.

 

Có khi tôi thức cùng nội đến tận 12h đêm chờ nội làm xong nội bế tôi đi vệ sinh, rồi bế tôi lên giường ngủ. Đêm khuya lạnh lắm và tôi thường ôm nội thật chặt để ngủ và hít hà mùi hương liệu làm bánh còn vương trên người nội. Những đêm như vậy, trong giấc mơ của tôi chỉ toàn là bánh kẹo và mứt tết, thấy mình được ăn no phủ phê cho thỏa cơn thèm. Bởi thời đó có những món ăn chỉ có ngày tết mới được ăn mà thôi.

 

Nhà tôi theo đạo Phật nên 30 và mồng 1 là ăn chay. Thành ra trong nhà chẳng dự trữ thịt thà như những nhà khác. Mẹ tôi sẽ tự tay làm dưa món, củ kiệu, dưa cải và các loại mứt để ăn ba ngày tết. Mà công nhận thời đó người ta ăn tết đúng nghĩa, vì ngày thường làm gì có những thứ đồ kia để ăn. Vậy nên phải làm rất nhiều loại bánh mứt để cho tụi trẻ con chúng tôi được ăn đến rằm. Mà mấy ngày trước tết mẹ tôi thường phải giấu đồ ăn rất kỹ, vì nếu không tụi tôi sẽ ăn vụng hết. Ba mẹ tôi thường căn dặn rất kỹ: “Đây là đồ cúng nên các con không được ăn”. Nhưng với một đứa trẻ nghiện đồ ngọt như tôi thường canh me mỗi khi mẹ tôi đang rim mút gì đó trên bếp là thể nào tôi cũng tìm cách ăn vụng và xúi giục luôn 3 đứa em ăn vụng theo. Mặc dù lúc nhỏ tôi chỉ có thể ngồi một chỗ mà thôi.

 

 


 

 

Từ ngày nội mất thì “địa điểm tập kết” của đại gia đình chúng tôi vào ngày đầu năm sẽ là chùa Long Hưng. Đây là ngôi chùa của cô ruột tôi đang trụ trì tại thị xã Quảng Trị.

 

Đêm 30 tết nhà tôi sẽ làm một mâm cơm chay để cúng ông bà tổ tiên. Đúng lúc giao thừa, ba tôi sẽ đốt pháo còn tụi tôi sẽ chui vào mẹ vừa sợ hãi vừa thích thú mỗi lần từng tiếng pháo vang ra. Ba bảo: “Mấy đứa ngủ sớm để sáng mai dậy theo ba đi xuất hành rồi ra mệ nội”. Vậy là sáng hôm sau mấy chị em chúng tôi tự động bật dậy chứ chẳng cần ba mẹ kêu. Chúng tôi được mang áo quần mới, leo lên xe đi xuất hành xong chạy thẳng ra nhà nội để thắp hương tổ tiên đã khuất.

 

Tôi luôn thích cái không khí của sáng mồng 1 tết lúc nào cũng tinh khiết trong veo, thơm mùi trầm hoặc thơm mùi nhang được thắp trên bàn thờ, một bầu không khí trang nghiêm và ấm cúng nhất. Và  nhớ nhất là khi mọi người thường chào nhau bằng câu: “Chào...năm mới!” Ở dấu ba chấm này có thể là tên của một ai đó hay là vai vế của một người nào đó. Và cho dù cả năm có gặp nhau 365 ngày đi chăng nữa thì cứ tới sáng mồng 1 tết vẫn nhìn nhau bằng một ánh mắt mới mẽ hơn và dù năm cũ có xảy ra bao nhiêu mâu thuẫn đi chăng nữa thì sáng đầu năm, mọi hiểu nhầm đều sẽ cho qua.

 

Tụi con nít chúng tôi, ngày đầu năm là sẽ tự động ngoan và lễ phép đến lạ vì để được người lớn lì xì. Chúng tôi tự động đứng xếp hàng để được người lớn lần lượt mừng tuổi xong là sẽ sà vào bàn để được ăn những món ăn ngày tết. Những món ăn với đủ sắc màu đã được người lớn kỳ công chuẩn bị từ những ngày trước tết. Ở đó chúng tôi ăn một cách ngấu nghiến vì cả năm trời chẳng bao giờ có mà ăn. Vậy mới đúng nghĩa của câu: “Ăn tết”.

 

Cuối năm, mùa sum họp của những người tha phương. Mùa của những người đang sống hoài niệm về những người đã khuất. Tôi nhắn dòng tin gửi cho cô em họ của mình với nội dung: “Chị nhớ nội!” Vậy là trong bóng đêm tôi bật khóc ngon lành. Tết này phải một mình ăn tết xa nhà, nên lòng càng nhớ về những miền ký ức xưa cũ...

 

Những cái tết tuy có bị thiếu thốn vật chất, nhưng ở đó lại đong đầy tình thân!...

 Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!


Thứ Ba, 23 tháng 6, 2020

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 6: Đứng trên đôi chân của mình

TTO - Năm 2011, Công ty H chính thức ra đời và thuê trụ sở tại chung cư HAGL ở quận 7. Tôi chuyển về đó ở, vừa làm việc và ban đêm giữ nhà luôn.

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 6: Đứng trên đôi chân của mình - Ảnh 1.

Tôi phải ra sống một mình, yên tĩnh để viết văn - Ảnh: NVCC

Mọi người ở công ty hay gọi tôi là "mama tổng quản". Bởi ngoài phụ trách mảng truyền thông, trông coi nhà cửa, tôi còn làm kế toán nội bộ, quản lý chi tiêu và kiêm luôn "cái máy chấm công" của công ty.

Một đứa không có bằng cấp gì nhưng tinh thần ham học hỏi và nhiệt huyết tuổi trẻ đã khiến tôi quên mất mình là người khuyết tật.

Những ngày bệnh triền miên

Tôi sống trong căn bếp của công ty vì những phòng còn lại dành để làm việc. Và hằng ngày sau 17h, khi mọi người về hết, tôi trở về góc bếp nhỏ của mình, nấu mì gói ăn xong lại tiếp tục công việc, hoặc có khi viết văn đến khuya.

Quả thật ai khởi nghiệp mới thấm thía hết sự gian khổ của thời kỳ đầu mới mở công ty. Có thể nhân sự của bạn làm 8 tiếng mỗi ngày rồi về, còn những người nằm trong ban sáng lập phải "cày" gấp đôi. Nhất là đứa không học hành như tôi lại phải nỗ lực gấp đôi mới đủ sức theo với mọi người trong team.

Lương của tôi lúc bấy giờ chỉ đủ ăn 1 hộp cơm trưa 20.000 hay 25.000 đồng, còn lại tối tối tôi đều ăn mì gói hay ăn qua loa cái gì đó. Sức khỏe tôi bắt đầu báo động, dường như tháng nào tôi cũng phải gặp trận sốt siêu vi.

Ban ngày, mọi người trong công ty thay phiên nhau chăm sóc khám bệnh và truyền nước cho tôi, cứ hễ chiều tối mọi người về hết là cơn sốt kéo đến. Có những hôm tôi sốt mê man, vừa nôn ói và vừa bị triệu chứng rối loạn kinh nguyệt.

Ông trời càng thử thách thì tôi càng cố gắng, cuối cùng không biết thế nào mà tôi gặp được hai bạn nữ ở gần chỗ tôi làm, nên mỗi lần tôi sốt về đêm là hai bạn ấy thay phiên nhau qua ngủ với tôi.

Cứ về đêm là người tôi lại lên cơn sốt và có khi tôi chìm vào hôn mê, hai bạn ấy phải thức trắng chườm khăn hay giúp tôi uống nước cho hạ sốt, rồi giúp tôi thay quần áo vì mỗi lần sốt tôi sẽ liên tục nôn ói.

Làm được hơn 1 năm thì công ty gặp sự cố, tôi tiếp tục xin ở nhờ và ráng cầm cự để tự mình tìm công việc khác. Cứ vậy, tôi bươn chải ở cái thành phố đông đúc này. Sài Gòn có 19 quận thì tôi đã ở hết 13 quận rồi.

Sự gan lì của tôi có những lúc tôi không biết nó đến từ đâu? Nhưng dù có những ngày tôi ốm đau, nằm cấp cứu trong bệnh viện và khi bạn bè hay người thân chưa đến kịp thì chính tiềm thức đã nói với tôi rằng không được chết, không được gục ngã!

Tôi phải thành công, phải làm người có giá trị, chứ không thể làm một người khuyết tật ăn bám xã hội.

Tôi không nhớ bao nhiêu lần mình đã bật khóc khi ngửi thấy mùi cơm sôi bên nhà hàng xóm, ngửi thấy mùi xào thức ăn của nhà ai đó. Cuộc đời rất chua chát như chính câu ca dao: "Cơm người khổ lắm mẹ ơi. Chẳng như cơm mẹ chỉ ngồi xuống ăn".

Và tôi từng trả giá rất đắt cho chính sức khỏe của mình khi không có kiến thức về dinh dưỡng, cộng với việc thu nhập ít ỏi nên chỉ ăn uống qua loa, chủ yếu là thức ăn lề đường và dùng đồ ăn công nghiệp.

Trong suốt 6, 7 năm làm dân văn phòng, tôi thường xuyên nằm bệnh viện đến mức bạn bè phải thốt lên rằng: "Làm được đồng nào lại cúng hết cho bệnh viện đồng đó". Không có kiến thức dinh dưỡng cộng với việc thiếu ngủ trầm trọng, tôi còn phải chiến đấu thêm căn bệnh rối loạn tiền đình và phải thường xuyên đi cấp cứu.

Tuy nhiên, nằm bệnh viện cũng giúp tôi thật sự ý thức hơn về sức khỏe của mình, bởi lên cơn tiền đình thì ngay cả uống ngụm nước nhỏ cũng khiến tôi ói hết. Đó là lý do dù có khó khăn thế nào thì tôi cũng dần phải tự nấu cơm ăn.

Tôi cũng phải học cách tự làm bác sĩ cho mình, bởi nếu không cơ thể tôi rất dễ đột quỵ. Cũng may tôi đã tìm hiểu về thực dưỡng và tập giữ cho tâm mình luôn ở trạng thái cân bằng nhất, đồng nghĩa với việc tôi giảm hẳn đi bệnh viện.

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 6: Đứng trên đôi chân của mình - Ảnh 2.

Trà My ký tặng sách cho độc giả - Ảnh: NVCC

Hài hước để quên đi nỗi sợ

Chắc hẳn nhiều người sẽ thắc mắc tại sao, lý do gì mà ba mẹ tôi lại để tôi một mình bươn chải ở Sài Gòn?

Nhiều gia đình Việt Nam nói chung và ngay cả những gia đình không may sinh con bị khuyết tật nói riêng luôn quan niệm rằng con cái sinh ra là "tài sản" của mình, thay vì nghĩ con trên 18 tuổi đã thuộc "tài sản" của xã hội rồi, dĩ nhiên trừ những gia đình không may sinh trẻ khuyết tật nặng về trí não.

Và điều quan trọng là cha mẹ phải gieo vào tiềm thức tự lập của trẻ ngay từ nhỏ.

Ở gia đình tôi, ba mẹ tôi chia ra hai phe rạch ròi về cách dạy con cái. Bản thân tôi chịu ảnh hưởng từ cách dạy của ba tôi, từ việc rèn thói quen đọc sách, rèn tính tự lập và phải tự đứng trên đôi chân của mình. Từ nhỏ, ba tôi đã dạy rằng nếu mình sống đúng thì ra xã hội không việc gì phải sợ ai cả.

Tôi nhớ có lần 2h sáng, sau khi quay cảnh ra sân bay đón anh Nguyễn Sơn Lâm cho bộ phim tài liệu Cuộc đời sau trang sách của chị Phan Huyền Thư, lúc tôi về đến căn nhà xin ở nhờ của một người bạn ở đường Tôn Thất Thuyết, quận 4 thì cửa nẻo đã đóng kín.

2h sáng, tôi không dám gọi điện thoại nhờ họ mở cổng. Tim tôi đập mạnh khi nhìn thấy hai thanh niên có vẻ nghiện hút đang tiến về phía mình. Tôi tự nhủ nếu mình lấy chìa khóa ra tự mở cổng thì có thể sẽ nguy hiểm.

Cô gái khuyết tật đứng giữa đêm khuya một mình như vậy nhưng bên ngoài tôi vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Phát hiện bên kia đường là quán nhậu, tôi ú ớ kêu cứu vợ chồng chủ quán...

Sau khi nhờ họ mở cổng giúp, tôi vội vào trong khóa cổng lại, rồi quan sát hai người như nghiện hút vẫn cứ đứng nhìn vào nhà tôi. Nhưng rồi tôi bật cười với ý nghĩ chắc họ chỉ ngạc nhiên khi nhìn thấy cô gái khuyết tật như mình dám đi về khuya như vậy, chứ họ không hại mình đâu.

Quả thật tôi luôn có những suy nghĩ hài hước ngay cả những lúc nguy hiểm nhất. Nhờ vậy tôi mới có thể dám sống tự lập một mình trên đất Sài Gòn đông đúc này.

...Trải qua những tháng ngày xin ở nhờ, tôi quyết tâm đi tìm nhà trọ để thuê. Việc viết văn của tôi đòi hỏi sự im lặng một mình mới có thể viết được. Đây cũng là lý do nhiều người thắc mắc tôi khuyết tật như vậy nhưng chọn sống một mình. Vì công việc của tôi chỉ cần ồn ào một chút là mọi ý tưởng sáng tạo sẽ bay sạch.

13 năm qua, tôi không nhớ hết được mình đã chuyển nhà bao nhiêu lần. Tôi chỉ nhớ nhà tôi ở ít nhất là hai tuần. Còn nhà lâu nhất (tính tới thời điểm hiện tại) là được 4 năm.

Mà xin mọi người đừng cho tôi là cô gái nghị lực hay mạnh mẽ gì cả! Bởi khi rơi vào hoàn cảnh như tôi thì mọi người cũng sẽ có hai sự lựa chọn buông xuôi hay chiến đấu với... chính bản thân mình. Dù có những đêm tôi phải khóc rất nhiều vì kiệt sức.

Tôi nhớ hồi thuê trọ trong con hẻm nhỏ đường Nguyễn Đình Khôi, quận Tân Bình. Một đêm, kẻ trộm lẻn vào nhà kế bên ăn trộm chiếc xe máy, trong khi nhà tôi để cái laptop cạnh cửa sổ, còn cửa chính của tôi chỉ khóa một lớp mà thôi.

Sáng ngủ dậy, tôi đã thấy hàng xóm và công an đứng bu quanh. Tôi tái xanh mặt nghĩ đến cảnh nếu như đêm qua kẻ xấu bẻ khóa nhà trọ của mình thì...

Từ đó, mỗi lần đi tìm nhà trọ tôi phải để ý xem nơi đó có an toàn hay không. Tôi thà chấp nhận bỏ thêm khoản tiền, rồi dù ăn cơm với muối tôi cũng cam lòng.

Đa số phòng trọ tôi thuê đều bé tí, tầm 12m2 chỉ có thể trải chiếu mà thôi. Tôi tự nhủ từng ngủ dưới chân xe máy, ngủ dưới góc bếp rồi, nên được thế này là quá hạnh phúc, rồi tưởng tượng ngày mà mình sẽ được nằm trên cái giường thật đẹp, có cửa sổ để đêm đêm ngắm sao trời.

Và cái lưng tôi phải trả giá đắt cho những tháng ngày ngủ dưới nền nhà lạnh lẽo…

Cô gái chỉ có thể nhúc nhắc đi lại bằng 6 chân với chiếc xe đẩy, nói năng ú ớ người khác không nghe rõ và chưa bao giờ đến trường thì học được gì ở... ngôi trường làm giàu giữa Sài Gòn?


TRẦN TRÀ MY

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2020

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 3: 'Duyên nghiệp' văn chương


TTO - Thời thơ ấu, tôi không hề mơ thành nhà văn. Tôi vẫn ôm giấc mộng bác sĩ tâm lý. Một đứa trẻ 12, 13 tuổi suốt ngày đọc truyện cổ tích sẽ được gieo tiềm thức rằng cứ ước mơ là sẽ làm được.

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 3: Duyên nghiệp văn chương - Ảnh 1.

Tự học con chữ ở nhà đã đưa tôi bay xa với văn chương - Ảnh: NVCC

Cuộc đời bế tắc thì cứ ngồi khóc thể nào cũng có bà tiên hiện ra ban cho điều ước. Và đêm nào tôi cũng nằm khóc, vì một phần ban ngày tôi phải nghe những lời tiêu cực dành cho mình và gia đình sinh ra tôi khuyết tật như vậy.

Tìm "bà tiên" của đời mình

Từng có những đêm khi gia đình đã chìm vào giấc ngủ, tôi lại bò dậy ngồi khóc. Như trong truyện cổ tích nếu thức đến 12h đêm thể nào cũng được bà tiên giúp. Thậm chí có đêm tôi nhìn bàn thờ Phật và cũng cầu xin Phật ban phép cho tôi thành người bình thường để tôi đi học, đi làm và không còn là gánh nặng cho ba mẹ tôi.

Mãi sau này tôi mới nhận ra rằng: "Chỉ có chính mình mới là bà tiên của đời mình!". Tôi nghĩ cổ tích không phải bao giờ cũng đúng. Nhất là những chuyện như Tấm Cám, hình ảnh cô gái lúc nào cũng phải ngoan hiền, cam chịu rồi ngồi khóc lóc chờ ai đó đến cứu mình.

Từ nhỏ, tôi đã ý thức sau này mình sẽ trở thành gánh nặng cho gia đình lẫn xã hội. Chắc tại tôi sinh trong gia đình nghèo nên "nỗi lo mai này" đến rất sớm, dù ban ngày tôi vẫn "diễn tròn vai" cô bé ngây thơ... 

Còn ba tôi vẫn tiếp tục mua sách báo cho tôi đọc. Mẹ thì vẫn nuôi tôi ăn uống mỗi ngày và nhìn cơ thể tôi phát triển khiếm khuyết với nỗi lo sợ mơ hồ. 

Em tôi vẫn phụ mẹ chăm sóc tôi và dạy tôi học. Còn họ hàng nội ngoại vẫn yêu thương tôi hơn những đứa trẻ khác, vì họ nghĩ tôi sinh ra đã thiệt thòi, như phải gánh hết "nghiệp" cho gia đình.

16 tuổi, cuộc đời đã cho tôi "cái tát" đầu tiên khi nhìn thấy những đứa bằng tuổi mình đã vào cấp III, nghĩa là tụi nó sắp vào đại học, còn tôi cứ ngồi co ro xó nhà. Tôi đâm chán ghét mọi thứ, cộc cằn hay chửi bậy và chỉ muốn tự tử. 

Tôi muốn chết để chạy trốn thực tại. Tôi bắt đầu oán giận mọi thứ, tôi gào thét vì sự bất công của ông trời dành cho mình, và chỉ cần trong nhà có gì không vừa ý là thế nào tôi cũng đòi tự tử. Tôi còn mắc chứng béo phì vào thời điểm đó vì suốt ngày chỉ ăn và nằm.

Nhưng không hiểu sao tôi vẫn mê mẩn đọc sách báo. Cứ hằng tuần vào ngày thứ hai, ba lúc 14h chiều, tôi ngồi nơi hiên nhà chờ chú bưu tá đưa báo. 

Bởi ba tôi đã góp tiền để đặt báo hằng quý cho tôi. Lúc đó tôi đã trân trọng những tờ hóa đơn của ba tôi đặt báo và tự hứa bản thân sau này phải thành công để trả ơn ba. Vậy nên sách báo tôi và em gái tôi giữ gìn rất cẩn thận. 

Từ khi biết đọc, tôi đã có thói quen sách báo tuyệt đối không được làm nhăn hay cắt xé lung tung, mà phải xếp ngay ngắn lên kệ mỗi khi đọc xong. Bởi ba tôi thường dạy rằng: "Sách là thầy!".

Tôi là thiên thần 6 chân - Kỳ 3: Duyên nghiệp văn chương - Ảnh 2.

Tôi dần hiểu rằng chỉ có tôi mới là bà tiên của đời mình - Ảnh: NVCC

Học viết văn

Nhờ đọc nhiều sách báo, nhất là chuyện những người thành công mà qua năm 16 tuổi, tôi đã tự vạch ra "chiến lược" cho đời mình! Dần dần tôi nghĩ tại sao sau này mình không là nhà văn nổi tiếng để kể lại chuyện đời mình? 

Tôi hừng hực khí thế và tự nhủ: "Ta sẽ tự tạo ra phép mầu cho chính cuộc đời mình!". Nhưng thực tế cuộc đời lại tiếp tục cho tôi thêm "cái tát" nữa, bởi thứ bạn tưởng tượng và thứ bạn viết ra giấy là hai thứ khác nhau. 

Nhất là khi tôi không được đi học và cũng chẳng được tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài. Nhưng lần này tôi không nhìn vào bế tắc, phương án của tôi là cứ đi hỏi, thay vì sợ bị chê cười cho sự ngu dốt của mình.

Lúc đó nhà tôi có chị con của bạn mẹ tôi đang học chuyên văn, lớn hơn tôi 1 tuổi và ở nhờ nhà tôi để đi học cho gần. Thế là tôi "túm" lấy chị để hỏi ngữ pháp, chính tả và cấu trúc bài văn... Toàn bộ sách văn của chị tôi đều được đọc ké. 

Nhà không có điều kiện mua máy vi tính, và phải đến năm tôi 19 tuổi thì ba mới xin được cái PC cũ của Trường đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội. Ba có duyên lái xe phục vụ đoàn trường đại học này vào quê tôi để dạy cán bộ ở quê. Khi nghe chuyện tôi, các thầy đã xin cho tôi cái PC cũ trong khoa họ.

... Cuối cùng, sau mấy tháng vất vả, ngày 2-8-2002 tôi cũng hoàn thành xong tác phẩm đầu đời trong mớ hỗn độn con chữ.

Với tôi, lúc đó viết văn là cách giúp tôi quên đi thực tại khắc nghiệt và mở ra chân trời mới. Và từ lúc 19 tuổi, tôi đã tự kiếm tiền bằng chính công sức của mình, dù ít ỏi cũng đã là niềm vui khi tin rằng sau này mình sẽ không là gánh nặng cho ai. 

Tôi cộng tác cho chương trình Tuổi Trăng Tròn của Đài phát thanh Quảng Trị với trung bình bốn bài một tháng, rồi sau cộng tác cho báo Mực Tím, Giác Ngộ, Tuổi Trẻ...

Ngoài ra, tôi còn học online. Thời mà blog Yahoo vẫn thịnh hành, tôi đã mon men tìm những blogger viết văn, viết báo hay dạy văn để làm quen và rất may tìm được cô gái dạy văn sống cùng Đông Hà. Vậy là tôi add nick Yahoo để trình bày hoàn cảnh với cô. 

Thế rồi những tối nào cô không bận việc thì từ 19h-21h, cô tranh thủ dạy tôi học online bằng cách giải đáp những câu hỏi của tôi. Học với nhau mấy tháng trời, tôi mới hẹn cô lên nhà chơi. Khỏi phải nói cô trò gặp nhau ở ngoài xúc động biết nhường nào...

Trong sáu năm, tôi đã hoàn thành tác phẩm Giấc mơ đôi chân thiên thần gồm 20 truyện ngắn. Rồi mất gần hai năm trời tôi đem bản thảo đi chào hàng các nhà xuất bản. 

Mỗi lần bị từ chối, thay vì chán nản tôi lại dành thời gian để hoàn thiện bản thảo hơn. Tôi học cách lắng nghe những nhận xét để tự hoàn thiện kỹ năng viết và quyết tâm không từ bỏ mục tiêu của mình.

Đó là khoảng thời gian tôi ra ngoài tự lập được hai năm. Với chiếc xe đẩy hỗ trợ đôi chân khuyết tật, tôi rong ruổi ở HN để đi tìm nhà xuất bản chịu mua bản thảo của mình. 

Mãi đến tháng 6-2009, cuốn sách đầu tay của tôi mới được xuất bản. Tuy nhiên, cuộc đời lại ban tặng tôi thêm "cái tát" đau điếng. Toàn bộ số tiền nhuận bút cho đợt in sách của tôi bị người ta lừa lấy sạch.

Không những vậy, đến khi tổ chức họp báo ra mắt sách tại Trường viết văn Nguyễn Du, tôi được độc giả tặng cho một số tiền cũng "đi" luôn. Sự non nớt của cô gái 23 tuổi khuyết tật, nghèo khổ, mới bước ra đời liền bị hai cú đau đến cùng thời điểm đã cho tôi bài học.

Sau khi họp báo ra mắt sách ở Hà Nội, tôi lên xe trở về Đông Hà. Sáng hôm sau tôi xuống bến xe, nhưng do điện thoại hết pin nên tôi không thể gọi người nhà ra đón mà đành bắt taxi về. Xe đậu trước cổng nhà, tôi mếu máo khóc xin mẹ 20.000 đồng để trả tiền xe. 

Khi đó nhà tôi chắc chỉ nghĩ do không có ai ra đón nên tôi dỗi khóc, chứ không ai biết được sự thật của chuyến đi. Một tháng ở nhà sau đó, tôi gần như bị trầm cảm...

Nhưng sách tôi vẫn được độc giả đón nhận, các trang báo hay nhắc đến tôi. Rồi tin vui lại đến khi một tháng sau sách tôi được tái bản. 

Lần này tôi chủ động liên hệ trực tiếp với chị giám đốc Nhà xuất bản Dân Trí, kể hết sự thật và nói chị chuyển tiền nhuận bút vào tài khoản của tôi. Tiếp tục đứng dậy, tôi lại chuẩn bị vào Sài Gòn để làm tiếp buổi họp báo ra mắt sách...

Ở nhà, nhưng tôi "chém" đủ thứ

Ngày tôi bước vào đường viết văn cũng là lúc em trai út tôi học tiểu học. Ai cũng ngạc nhiên vì sao con trai mà môn văn bao giờ cũng 9 phẩy?

Ít ai biết được rằng tôi chính là "thủ phạm", mỗi lần cô giáo giao bài tập làm văn về nhà y như rằng tôi phải đọc cho em trai tôi chép.

Những bài tập tả đường đến trường, tả ông bà cha mẹ, tả bữa cơm gia đình hay tả con vật yêu thích. Thậm chí tả cô giáo của em như thế nào thì tôi cũng "chém" được hết dù tôi chỉ quanh quẩn ở nhà...

---------------

Với tôi, Sài Gòn là nơi thử thách, vươn lên chứ không phải là nơi để cam chịu, nhờ vả...

Kỳ tới: "Nam tiến" của cô gái và chiếc xe đẩy



Quả bóng lăn, trái tim lăn

Vậy là thêm một mùa World Cup nữa lại về, hàng triệu trái tim trên khắp hành trình lại có dịp lăn theo quả bóng tròn. Bóng đá môn thể thao đ...