Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyến phiêu lưu của những điều tử tế. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyến phiêu lưu của những điều tử tế. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2022

Cuối năm, tết đến và ký ức những mùi hương

 

Đâu đó, trong ngóc ngách tâm hồn, ký ức những mùi hương quen thuộc cứ hiện về trong trí nhớ của tôi, nhất là vào những ngày cuối năm, tết đến.

Mùi hương của lá dong, lá chuối một thời ấu thơ

Có những ngày tôi rơi vào trạng thái rất kỳ lạ khi thèm quay quắt mùi lá chuối trong gói xôi dừa. Mùi thơm của nếp, của muối vừng, của từng sợi dừa được người ta bào mỏng ra và gói lại trong chiếc lá chuối vẫn còn màu xanh tươi giòn giòn, rồi cuộn tròn trong bàn tay lạnh buốt của những sớm đầu đông.

Cuối năm, tết đến và ký ức những mùi hương - ảnh 1
Một gói xôi, gói bắp trong tấm lá chuối mướt mát tươi nguyên

PHAN ĐỊNH

Giữa những cơn mưa ban sớm buốt lạnh mà cầm được gói xôi dừa, gói trong lá chuối là một niềm ấm áp khó tả đến mức không cần phải ăn cũng đã cảm thấy ấm bụng rồi.

Rồi có những ngày chớm lạnh cuối năm, khi đất trời Sài Gòn chuyển mình qua màu xám, tự nhiên tôi lại thèm được ngửi mùi lá dong mà người ta vừa mới vớt từ nồi bánh chưng ra. Cái mùi thơm kỳ lạ của nồi bánh chưng vừa chín tới, mùi lá dong đã chín và chuyển qua màu vàng sẫm, tách từng lớp lá bên trong sẽ là chiếc bánh chưng màu xanh của lá dong quyện vào.

Cuối năm, tết đến và ký ức những mùi hương - ảnh 2

Chợ lá dong ngày tết

ĐỘC LẬP

Mùi thơm của lá dong, quyện vào độ dẻo của nếp, vị đậm đà của đậu xanh và thịt mỡ hòa quyện thêm một chút cay cay của tiêu và chút thơm thơm của từng miếng hành tím cắt mỏng. Lúc bé tôi có một thói quen rất kỳ lạ là mỗi khi thấy nội tôi bóc bánh chưng để cho ra đĩa, là thể nào tôi cũng chạy tới xin những chiếc lá dong ấy để ngửi một hơi mùi thơm của nó. Có những khi nội cố tình để sót lại vài mẫu bánh chưng vụn vụn để phần tôi ăn. Đấy là một cảm giác hạnh phúc nhất của một đứa trẻ khi vừa được hít hà no nê mùi lá dong và cũng vừa làm no dạ dày bằng những mẫu bánh chưng vụn còn nằm sót lại trên lá.

Rồi tự nhiên có những ngày, tôi lại thèm được ngửi thấy mùi lá chuối nóng hổi trong chiếc bánh tét khi ai đó vừa mới bóc ra. Trời ơi, mùi thơm của nếp, của đậu xanh hòa quyện vào mùi lá chuối nóng hổi sao mà quyến rũ đến lạ thường!

Tôi lại có một ước ao kỳ lạ là mong sao được bảo quản từng miếng lá chuối kia thật lâu để được ngửi mùi thơm ấy. Cảm giác như không cần phải ăn mà chỉ cần hít hà cái hơi đó thôi cũng sẽ đủ khiến cho cái dạ dày no căng cả ngày rồi.

Mùi của hương vị món ăn ngày tết

Có những ngày khi nhà ai đó nấu món ăn cho một xíu nước mắm vào. Vậy là mùi thơm của nước mắm dậy lên, bay khắp dãy hành lang chung cư. Nó làm tôi nhớ đến hương vị của món dưa món ngày tết; cái món ăn mặn mặn, giòn giòn và cay cay, pha thêm tí xíu ngọt ngọt của đường hoặc của mì chính, ăn kèm với cơm trắng hay bánh chưng bánh tét là ngon ngây ngất và no nguyên một ngày dài.

Cuối năm, tết đến và ký ức những mùi hương - ảnh 3

Dưa món ăn kèm với cơm trắng hay bánh chưng bánh tét là ngon ngây ngất

T.L

Hay có hôm, vừa thấy ai đó đang cầm một bó hành ngò trong tay là tự nhiên tôi lại liên tưởng đến món măng hầm ngày tết. Măng hầm vừa chín tới, múc ra tô, rắc thêm tí hành ngò và cho thêm một tí tiêu xay lên trên. Rồi sau đó đặt lên bàn thờ mời những người thân đã khuất cùng về ăn mâm cơm ngày tết.

Mùi của hoa sen và bùn đất quê hương

Và có những ngày tôi thèm được ngửi thấy mùi hoa sen hòa quyện vào mùi tanh tanh của bùn đất.

Nếu ai đó đã từng sống ở gần hồ sen và thức dậy vào những buổi sáng tinh mơ mùa hạ, sẽ thấy thấm hương vị của hai mùi này. Hương sen sớm mai tinh khiết, tỏa ra một hương thơm quyến rũ đến kỳ lạ. Và khi nó được quyện vào mùi tanh tanh của bùn đất, nó sẽ còn quyến rũ hơn cả mùi nước hoa đắt tiền.

Chỉ cần nhắm mắt lại và ngửi, tự khắc bao nhiêu ký ức xa xôi bỗng dưng ào về trong tâm trí…

Cuối năm, tết đến và ký ức những mùi hương - ảnh 4

Hương sen sớm mai tinh khiết, tỏa ra một hương thơm quyến rũ đến kỳ lạ

DIỆU HUYỀN

Cũng có những ngày giữa dòng người xa lạ, bất chợt tôi vô tình ngửi được ai đó đang xài dòng nước hoa có thoang thoảng mùi hương của hoa nhài. Bất giác người tôi như bị thôi miên như thể theo mùi hương ấy một cách vô thức, bởi dường như tôi đang chạy theo dòng ký ức ngày bé của mình.

Lúc đó nhà nội tôi vẫn còn là nhà tranh vách đất và hai bên hàng rào sẽ là những bụi cây hoa nhài. Trong ký ức non nớt của mình tôi còn lưu giữ lại những hình ảnh về những buổi sáng tinh mơ mùa hạ, nội hay bế tôi ra vườn để hái những bông hoa nhài bé tí vẫn còn đang đẫm hơi sương để vào pha trà mỗi buổi sáng. Những chùm hoa màu trắng nhỏ xíu mà tỏa ra thứ hương thơm dịu ngọt, đem ướp vào trà rồi đổ thêm chút nước sôi vào, rót ra cái ly nhỏ và trước khi uống hãy đưa lên mũi rồi nhắm mắt lại để hít thật sâu mùi thơm của trà, được quyện vào mùi ngọt ngào của hoa nhài.

Hương thơm ngọt ngào và tinh khiết của hoa nhài luôn làm tôi nhớ đến hình ảnh của nội, vì suốt tuổi thơ tôi nội là một trong những người mà tôi quấn quýt nhất.

Những mùi hương quá đỗi thân quen nhưng theo năm tháng khi cuộc sống công nghiệp ập đến, đã khiến cho ta lãng quên hoặc buộc phải cất nó vào kho tàng ký ức trong trái tim của mình.

Đâu đó, trong ngóc ngách tâm hồn, ký ức những mùi hương quen thuộc cứ hiện về trong trí nhớ của tôi, nhất là vào những ngày giáp tết, khi những tâm hồn dù chai sạn cảm xúc nhất cũng mong được hướng về ông bà tổ tiên và những tiềm thức xưa cũ...

Nguồn: https://thanhnien.vn/cuoi-nam-tet-den-va-ky-uc-nhung-mui-huong-post1422609.html?fbclid=IwAR0432xbjlOAE6UW3-VpbljdI9eRt6Mt5UbvgAMvC4wdVFF_g9dctl77ACU

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ

 Ngày mới bước chân vào Sài Gòn tôi đã từng tự ra mục tiêu cho bản thân là phải mua được một căn hộ chung cư vào năm 30 tuổi. Nhưng sau 14 năm bươn chải, tôi không nhớ đã trải qua bao nhiêu lần chuyển nhà trọ.

Và cứ mỗi lần chuyển nhà trọ, tôi lại càng quyết tâm mua được căn nhà tại thành phố.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 1

Sau những tháng ngày liên tiếp chuyển trọ, tôi đã tìm được căn phòng phù hợp với nhu cầu của mình

NVCC

Từ ổ chuột cho đến chung cư cao cấp

Tôi đã từng trải qua rất nhiều nhà trọ, từ ổ chuột cho đến chung cư cao cấp; từ đi xin ở nhờ cho tới ở chung với chủ nhà.

Cuộc đời của người đi thuê trọ khổ nhất là phải ở chung với chủ nhà hoặc thuê những căn nhà trọ bị giới hạn về giờ giấc. Vậy nên mỗi lần đi đâu phải luôn canh về đúng giờ, nếu không chủ nhà sẽ khóa cổng.

Tôi đã từng có những tháng ngày bị nếm mùi bị đứng ngoài đường chờ đến 5 giờ sáng chờ chủ nhà dậy mở cổng. Lúc đó tôi vừa sợ kẻ xấu tấn công vừa sợ những cơn gió lạnh về đêm. Thế nhưng Sài Gòn là thành phố không bao giờ ngủ nên những lúc như vậy tôi hay lân la đến những quán ăn đêm để vừa có chỗ ngồi an toàn và cũng tranh thủ bắt chuyện với những người lao động để hiểu thêm về cuộc sống của họ.

Tôi nói chuyện với những người công nhân quét rác, vợ chồng người bán hủ tíu gõ hay như người phụ nữ mở một quán nhậu vỉa hè, những công nhân tan ca khuya về... Có khi tôi ngồi trước cổng nhà trọ và lặng lẽ quan sát từ xa để lắng nghe những câu chuyện của họ.

Cũng có thời gian tôi xin ở nhờ tại quán phở của người anh họ trên đường Kha Vạn Cân (TP.Thủ Đức). Ban đêm tôi hay thức để trông quán phở. Đó cũng là một trải nghiệm thú vị khi nhìn thấy người đi chở hàng ở chợ đầu mối, hoặc thấy những tài xế xe container tranh thủ ghé ăn một tô phở để có sức chạy đêm tiếp.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 2

Căn phòng khoảng 18 m 2 có 1 chút không gian để tôi tập yoga

NVCC

Cũng có khi tôi xin ở nhờ tại một trung tâm dạy yoga của bạn tôi trên đường Trương Quốc Dung (Q.Phú Nhuận). Ban đêm khi học viên lẫn giáo viên đều ra về hết và phải khóa trái cổng lại, một mình tôi tự xoay sở khi nhà vệ sinh ở tầng trệt còn chỗ tôi ngủ là ở lầu một. Mỗi lần đi vệ sinh hay đi tắm rửa là tôi tự bò xuống cầu thang và bò vào tận nhà vệ sinh. Cứ vậy tôi cũng sống được vài tháng trời cho đến khi tìm được chỗ ở mới tốt hơn.

Với một người đi lại bình thường thì việc nhà vệ sinh hay nhà bếp như thế nào, họ vẫn sử dụng được. Còn với một người khuyết tật thì không hề dễ để sinh hoạt. Vậy mà tôi đã từng có một khoảng thời gian phải sống trong căn phòng trọ cũ nát và người ta xây nhà vệ sinh theo kiểu ngồi xổm ngày xưa. Trong tình huống như vậy, một người như tôi phải luôn nghĩ cách để thích nghi.

Tăng kỹ năng sau mỗi lần chuyển chỗ trọ

Mỗi lần chuyển chỗ trọ mới thì kỹ năng tìm nhà trọ của tôi được tăng dần. Từ việc thương lượng giá cả với chủ nhà, đến việc tìm một không gian phù hợp dành cho một người khuyết tật sống tự lập. Thậm chí, tôi còn phải tìm hiểu xem nơi mình sắp thuê có những tiện ích gì, hàng xóm xung quanh ra sao.

Cứ thế, mỗi lần chuyển trọ tôi có thêm rất nhiều kỹ năng sống để dễ thích nghi với môi trường mới.

Thậm chí sau những lần chuyển trọ thì vốn tư liệu, vốn sống để viết văn của tôi cũng tăng theo vì tôi được tiếp xúc với nhiều thành phần khác nhau trong xã hội và được nghe rất nhiều câu chuyện về cuộc đời của họ. Tất nhiên tôi cũng có thêm rất nhiều bạn bè mới. Những mối quan hệ cứ vậy mà nối tiếp nhau ra đời từ những khu nhà trọ.

Nhưng cảm giác làm tôi khó quên nhất thường rơi vào đêm cuối ở nhà trọ cũ và đêm đầu tiên trong căn phòng trọ mới. Những cảm giác luyến tiếc căn trọ cũ, bỏ đi vài đồ vật thân quen, về con đường cũ...đan xen là sự lo sợ không biết khi qua nhà trọ mới sẽ như thế nào và mình sẽ mất bao lâu để thích nghi với môi trường mới…Những điều đó làm tôi ít nhất hai đêm mất ngủ trước và sau khi chuyển trọ.

Mộng mơ về một căn hộ cho riêng mình

Giờ đây tôi vẫn còn phải đi ở trọ nhưng đã có thể gọi là “tạm an cư” vì hơn 4 năm nay tôi không còn phải thay đổi nhà trọ.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 3

14 năm mưu sinh ở Sài Gòn tôi vẫn ấp ủ ước mơ về một căn hộ cho riêng mình

NVCC

Tìm được căn phòng trọ tạm ưng ý nên tôi hay gọi đùa với bạn bè về căn trọ tôi đang sống là “ngôi nhà màu hồng”. Vì đây là tone màu chủ đạo trong phòng trọ mà tôi trang trí, từ bức tường cho đến những đồ vật xung quanh đều là tone hồng và đỏ. Thậm chí đến mức tôi phải quyết tìm mua cho bằng được một bộ nồi màu đỏ để nó phù hợp với không gian sống của mình.

Tôi vẫn mộng mơ đến một ngày nào đó sẽ được sở hữu một căn hộ và chính tay tôi sẽ biến nó thành căn hộ thông minh (smart home) với rất nhiều tiện nghi công nghệ số, nhằm phục vụ không gian sống của mình. Chúng ta ai cũng phải có những giấc mơ để thấy cuộc đời thêm ý nghĩa. Với một người khuyết tật vào Nam lập nghiệp và phải trải qua bao nhiêu môi trường sống vất vả thì càng không nguôi với những giấc mơ lớn. Để mỗi ngày mở mắt ra sẽ tự nhủ phải cố gắng cống hiến nhiều hơn cho xã hội, thay vì phải ôm một nỗi mặc cảm về thân thể khiếm khuyết của mình.

Ngày đó, tôi sẽ ngồi bên ban công bé xinh, uống một ngụm trà, rồi nhìn lên bầu trời đầy sao và hồi tưởng lại những tháng ngày vất vả để đi tìm nhà trọ của mình, tìm một chỗ đứng giữa thành phố nghi ngút dòng người này...

Nguồn: https://thanhnien.vn/muoi-bon-nam-buon-chai-o-sai-gon-khong-nho-bao-lan-chuyen-nha-tro-post1404101.html

Thứ Hai, 29 tháng 11, 2021

Khi lòng tốt được trao truyền

 


Hồi cuối tháng 7 vừa qua, lúc đó TP. Hồ Chí Minh đang ở vào tâm điểm cao nhất của dịch Covid-19 đến mức thành phố phải ban hành quy định cấm người dân ra đường sau 18 giờ. Và câu chuyện một người cha phải bất chấp tất cả, lao ra đường để đi tìm nơi bán bình oxy cứu con trai mình đang bị bệnh hiểm nghèo, không chỉ chạm đến trái tim cộng đồng mạng mà ngay cả các anh công an giao thông đã ngay lập tức tìm cách giúp đỡ ông bố, chứ không hề xử phạt. Thậm chí, có người đã tặng hẳn 1 bình oxy, cùng với rất nhiều người khác quyên góp hỗ trợ để gia đình có thêm kinh phí chữa bệnh cho con.

Những tưởng cuộc đời như vậy là đã được cái kết có hậu khi cậu bé vừa có bình oxy để duy trì sự sống vừa có thêm tiền cho những tháng ngày điều trị tiếp theo và người cha kia sẽ bớt gánh nặng lo âu. Nhưng rồi 3 tháng sau, đứa con xấu số của người cha đáng thương kia đã về bên kia thế giới, chấm dứt tất cả mọi hành hạ đau thương về thể xác lẫn tinh thần của cậu bé.

Cha mẹ của em sau những tháng ngày đau đớn nhất khi đã mất đi đứa con thân yêu của mình cũng đã vực dậy tinh thần để tiếp tục cuộc sống và còn ý nghĩa hơn khi họ quyết định làm một việc tử tế là trao tặng bình oxy cho những ai đang cần để duy trì sự sống.

Họ là những người cha, người mẹ mang trong mình nỗi đau mất con. Và hẳn nỗi đau này sẽ kéo dài cho đến cuối đời, nhưng trên tất cả những ông bố, bà mẹ kia chắc chắn sẽ không muốn chứng kiến thêm nhiều gia đình có cùng nỗi đau. Họ quyết định tìm một ai đó đang cùng hoàn cảnh để tặng bình oxy và cầu mong sẽ có một cái kết có hậu hơn gia đình mình.

Và biết đâu, khi một hoàn cảnh nào đó được nhận bình oxy kia, đến khi họ được khỏi bệnh và cũng sẽ tìm bệnh nhân đang mắc bệnh hiểm nghèo khác để tặng bình oxy. Cứ vậy mà nối tiếp nhau những nghĩa cử của sự tử tế thêm được đáp đền tiếp nối và mở lối cho những câu chuyện giàu tính nhân văn trong xã hội. Nó là nguyên tắc tồn tại của cuộc đời này khi ta nhận được sự hỗ trợ, rồi ta lại tiếp tục đi tìm một ai đó cần trợ giúp để tiếp sức họ. Cứ như vậy, cuộc gieo duyên sẽ được nối dài mãi…  

Gieo duyên để được làm người tốt, hay giúp người khác “thúc đẩy” những hạt mầm tử tế trong tâm hồn của họ được sinh sôi nảy nở, thì khu vườn cuộc sống sẽ có thật nhiều bông hoa tươi đẹp hơn. Bởi lòng tốt là thứ duy nhất trên đời càng cho đi bao nhiêu sẽ càng được nhận về bấy nhiêu.

Cuộc đời này ai rồi cũng phải trải qua những nỗi đau thương mất mát, tổn thương hay thậm chí có khi đương đầu với tuyệt vọng đến cùng cực. Nhưng, không có nghĩa là ta không đủ khả năng để mang tới niềm hy vọng cho những ai đang đớn đau, bất hạnh hơn mình. Dù đôi khi tia hy vọng ấy chỉ mỏng manh tựa như hơi thở của bình oxy thì cũng đáng để trân trọng rồi!

Vì lẽ đó, hãy cứ trao truyền lòng tốt sẽ khiến mỗi người thêm muốn sống tốt hơn.

nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/369/128572/khi-long-tot-duoc-trao-truyen?utm_source=zalo&utm_medium=zalo&utm_campaign=zalo&zarsrc=10&fbclid=IwAR0YWZW7AX08FJbjPLS74ENeeZplfbv6ntgSnQv0or9AVuY8XfgUh8ocoRY

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2021

Hãy trân trọng vì mình còn tồn tại!

 


Hôm trước có dịp đi ngang qua Trung tâm triển lãm và hội chợ quận Tân Bình, TP. Hồ Chí Minh, bất chợt tôi nhìn thấy dòng chữ “Bệnh viện dã chiến”, thấy lòng nhói lại. Bởi bình thường nơi đó là bãi giữ xe máy, hoặc là nơi để người ta làm các gian hàng triển lãm trưng bày hàng hóa hội chợ. Vậy mà nay nó đã được dựng lều bạt, với rất nhiều giường bệnh, nhiều bình oxy to lớn.

Tôi ngồi trong xe taxi nhìn lướt qua mà cảm giác rùng mình sợ hãi. Dạo một vòng đi qua vài quận trong cái trạng thái “bình thường mới”, dù dòng người vẫn qua lại tấp nập, nhưng đâu đó hai bên đường có những cửa tiệm, những tòa nhà vẫn còn đóng cửa yên ắng. Nỗi đau, sự tổn thất mất mát vẫn còn đọng lại quanh đây và cả những lo lắng tiềm ẩn khi dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm.

Đợt sóng thứ tư này ập tới Việt Nam đã cướp đi sinh mạng của hơn 23 ngàn con người. Một con số đau đớn khi có quá nhiều đứa trẻ chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã thành mồ côi; những người vợ, người chồng chia ly sinh tử không một lời từ biệt. Những người già ra đi không kịp nhìn mặt con cháu và cả những y, bác sĩ đã hy sinh thầm lặng trong lúc cứu bệnh nhân.

Hơn nửa năm nay, tôi không nhớ mình đã khóc bao nhiêu lần khi vô tình đọc những bài báo, xem những đoạn clip nói về những câu chuyện đau thương về các bệnh nhân ra đi vì Covid. Và có những ngày tôi đã sững sờ khi hay tin bạn bè mình đã về bên kia thế giới. Những cuộc chia ly trong cô độc, không thể nào ở cạnh nhau hay thăm viếng nhau. Trái tim như bóp nghẹn vì không thể đến thắp cho họ một nén nhang tiễn biệt lúc sinh tử.

Và bản thân như muốn quỵ xuống khi trông thấy ai đó đang ôm hũ tro cốt người thân, hay những kỷ vật còn sót lại của người mất. Tôi biết có những gia đình đã không còn nước mắt để khóc khi liên tục tang chồng tang, đau đớn nhìn người thân ra đi trong sự cô độc tàn khốc của đại dịch. Còn nhớ hồi tháng 8 khi nhìn thấy cảnh một người bạn của mình ở nước ngoài có người mẹ già ở Sài Gòn mất vì dịch bệnh, nhưng bạn lại không thể nào về tiễn biệt mẹ lần cuối. Đám tang online là cụm từ đang được sử dụng trong hai năm nay và bạn tôi đã khóc sưng húp mắt đến mức không mở được mắt ra, khi gọi về nhà nhìn người ta đến đưa xác mẹ đi hỏa táng.

Đêm 19-11, TP. Hồ Chí Minh phối hợp thực hiện lễ tưởng niệm những đồng bào, y, bác sĩ đã ra đi vì dịch bệnh cầu mong sự siêu thoát cho hơn hai mươi ba ngàn các linh hồn đến được một thế giới khác bình an hơn. Những ai may mắn đang còn sống hãy trân trọng cuộc sống này và biết ơn vì mình còn tồn tại. 

Nguồn:https://baobinhphuoc.com.vn/news/369/128464/hay-tran-trong-vi-minh-con-ton-tai

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Thứ Ba, 19 tháng 10, 2021

Viết tặng các “bóng hồng” đang căng mình chống dịch

 Tôi có cô bạn đang làm điều dưỡng tại Bệnh viện 115. Suốt gần 4 tháng trôi qua, chúng tôi vẫn chưa được gặp mặt nhau, thậm chí có thể phải kéo dài thêm một thời gian nữa. Em bảo, ngày em nhận nhiệm vụ “lên đường” để ở hẳn trong bệnh viện thì cô chủ nhà trọ cho ít khẩu trang và nước rửa tay rồi tự nhiên cô bật khóc. Cô bảo cứ lo đi chống dịch còn tiền nhà về tính sau.

Sự tàn khốc của dịch Covid-19 ai cũng biết nhưng có lẽ, sẽ ít ai có thể hình dung ra khung cảnh khốc liệt trong bệnh viện, nhất là những áp lực mà các y, bác sĩ đã và đang phải trải qua, đặc biệt là các bóng hồng. Lịch trình dày đặc của họ được chia thành 3 ca trực thì mới mong có thể đảm bảo được sức khỏe cho đội ngũ y, bác sĩ điều trị. 

Em bảo, trong suốt ca trực các y, bác sĩ phải bất di bất dịch trong bộ đồ bảo hộ kín mít từ đầu đến chân. Và những thói quen sinh hoạt thường ngày nhất như đi vệ sinh hay uống ngụm nước đều khó khăn với họ. 

Mỗi ngày sau khi hết ca trực thì tất cả y, bác sĩ cởi bỏ đồ bảo hộ, tắm rửa rồi lên một chiếc xe riêng biệt chở về khu cách ly dành cho mình. Và ở đó thường là những hộp cơm nguội ngắt vì đã quá giờ ăn trưa, ăn tối như ngày thường. Em còn kể, có những nữ y, bác sĩ sau ca trực đã rã rời thân thể nhưng vẫn phải tranh thủ gọi điện thoại về nhà để dạy con học online. Thậm chí, có những em bé ngày nào cũng gọi điện thoại khóc hỏi tại sao mẹ đi làm mãi không về? 

Còn những y, bác sĩ chưa có gia đình riêng, chưa vướng bận con cái thì họ chỉ mong sao nhanh hết dịch để được về bên cha mẹ, người thân của mình. Bởi hằng ngày, chính họ là người đầu tiên nhìn thấy những cái chết trong bệnh viện do Covid-19 gây ra. Có những ngày, đội ngũ nhân viên nhà xác gần như kiệt sức vì số lượng người chết nhiều, và theo lẽ tự nhiên tâm trí họ cũng bị xao động.

Chính những y, bác sĩ đang từng giờ, từng phút giành giật sinh mạng người bệnh trong tay tử thần Corona, bản thân họ cũng có người thân bị nhiễm SARS-CoV-2 trong cuộc chiến sinh tử ấy. Thậm chí, chính tính mạng họ cũng không thể nào thoát khỏi con virus vô hình kia. Thế nên, khi thế giới tôn sùng họ là anh hùng, những chiến sĩ quả cảm nơi tuyến đầu chống dịch, cũng là lúc trái tim họ thêm rỉ máu khi thấy nhiều người bệnh ra đi.

Những ngày này, khi cuộc sống bình thường mới đang dần được thiết lập trở lại thì đội ngũ y, bác sĩ vẫn chưa được “thả về”. Thậm chí lúc này có rất nhiều nữ y, bác sĩ phát hiện ra mình đang là F0 nên phải đưa đi điều trị. 

Trong cuộc nói chuyện video với tôi, em nói: “Chị ơi! Em chỉ muốn về ăn bữa cơm với mẹ, vì mấy tháng rồi em không được về Cà Mau”. Chỉ nghe đến đó là tôi đã òa khóc vì thương cho những hy sinh thầm lặng của các chiến binh áo trắng. Tôi dang tay như để ra hiệu muốn ôm em một cái nhằm động viên tinh thần cô gái điều dưỡng ấy. 

Quả thật, khó có từ ngữ nào có thể lột tả được hết sự hy sinh thầm lặng của đội ngũ y, bác sĩ trong đợt dịch bệnh này. Bởi khi có những ngày, chính họ cũng không biết ngày mai liệu mình còn sống hay không, nhất là những bóng hồng đang khoác trên mình chiếc áo blouse trắng. Biết ơn những nữ y tá, bác sĩ vẫn luôn kiên cường chiến đấu mỗi giờ, phút trôi qua. Họ là những bóng hồng đặc biệt giữa vườn hoa cuộc sống.

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/369/127764/viet-tang-cac-bong-hong-dang-cang-minh-chong-dich

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Thứ Hai, 20 tháng 9, 2021

Vượt qua Covid -19: Khi Tổ quốc gọi tên


Khi dịch Covid-19 ập đến, dự án thiện nguyện của tôi dành cho nhóm đối tượng phạm nhân phải tạm dừng lại.

Lần đầu tiên tôi được lên thăm chốt biên phòng tận rừng sâu để cảm nhận được sự gian khó nơi tuyến đầu chống dịch /// ẢNH: T.M
Lần đầu tiên tôi được lên thăm chốt biên phòng tận rừng sâu để cảm nhận được sự gian khó nơi tuyến đầu chống dịch
ẢNH: T.M
Vào những ngày cuối tháng 5.2020, khi tình hình Covid-19 tạm lắng xuống, tôi nhận lời mời của anh Trần Quốc Duy, Bí thư Tỉnh đoàn Bình Phước, lên truyền lửa cho 600 chiến sĩ tại Tiểu đoàn 208, thuộc Trung đoàn Bộ binh 736 ở H.Lộc Ninh.

Quả thật tôi cũng chẳng bao giờ dám nghĩ mình sẽ có cơ hội vào giao lưu với các bạn trong hàng ngũ quân sự. Cũng thoáng chút do dự... Nhưng khi nghe đến tên chương trình “Khi Tổ Quốc gọi tên”, trái tim tôi rung lên những cảm xúc kỳ lạ!
Tôi đại diện nhà tài trợ nhận thư cảm ơn của anh Trần Quốc Duy, Bí thư Tỉnh đoàn Bình Phước

Tôi đại diện nhà tài trợ nhận thư cảm ơn của anh Trần Quốc Duy, Bí thư Tỉnh đoàn Bình Phước

Dường như nhiệt huyết trong tôi lại bùng lên sau vài tháng sống trong cảnh giãn cách xã hội ở mùa dịch đầu tiên. Đêm giao lưu với các chiến sĩ trẻ trước khi trở về các đơn vị nhận công tác vào hôm sau khiến cảm giác tinh thần yêu nước của mình càng tăng lên nhiều hơn.
Đêm đó, tôi được trải nghiệm cảm giác đầu đời khi được ngủ lại trong một tiểu đoàn bộ đội. Sáng sớm hôm sau, chúng tôi lại lên đường đi thăm vài chốt biên phòng tại Lộc Ninh. Quả thật, một cô gái như tôi sẽ chẳng bao giờ phân biệt được thế nào là đồn biên phòng hay chốt biên phòng. Và tôi cũng chẳng thể nào hình dung ra thế nào là sự gian khổ của các anh lính ở đường mòn lối mở…
Mặc dù trước đó, khi những ngày cách ly xã hội, tôi đã nghe anh Duy tâm sự rất nhiều về những khó khăn gian khổ của chiến sĩ nơi biên giới. Thậm chí, có những hôm anh ấy đã thức trắng đêm làm việc để liên lạc với các nguồn lực về ủng hộ tiếp tế hàng hóa cho bà con dân tộc thiểu số cũng như các chốt biên phòng.
Tôi còn nghĩ trong đầu rằng anh bí thư tỉnh đoàn này cứ hình tượng hóa vấn đề lên, chứ giờ là thời bình, sao chiến sĩ lại khổ vậy. Nhưng ai ngờ, vừa bước vào chốt thứ nhất, tôi đã bật khóc! Trước mắt tôi là cánh rừng hoang vu, có một lán trại lập lên bằng vải dù thời chiến.
Cứ như thể cỗ máy thời gian của Doraemon để tôi quay lại những năm chiến tranh vậy. Chỉ thiếu mỗi tiếng bom đạn nổ bên tai là y chang đang ở giữa thời chiến. Đi thêm một chốt tiếp theo thì mọi người phải thay phiên nhau bế tôi, vì trong rừng sâu xe hơi không thể nào vào được. Quả thật khi nhìn thấy mọi người bế tôi vào tận ghế ngồi thì có những bạn chiến sĩ cứ nghĩ tôi đi đường xa nên bị say xe, chứ không bao giờ dám tin một cô gái khuyết tật như vậy lại mò vào tận rừng sâu thăm bộ đội.
Chuyến đi đó đã cho tôi rất nhiều cảm xúc và nhiều vốn sống trong môi trường biên phòng. Tôi trăn trở rất nhiều và quyết tâm phải làm điều gì đó giúp đỡ cho tuyến đầu chống dịch ở biên giới. Hai anh em chúng tôi đứa Bình Phước đứa Sài Gòn, cùng bắt tay đi vận động khẩu trang y tế, nước rửa tay, nhu yếu phẩm và rất nhiều thứ khác... để tiếp tế cho 62 chốt biên phòng và bà còn dân tộc thiểu số Bình Phước. Tôi hay gọi đùa với anh Duy rằng: “Hai anh em mình là cặp đôi chuyên đi ăn xin rồi về cho... người khác”.
Cứ hễ những ngày dịch kéo đến là hai anh em lại đầu bù tóc rối, quên luôn ăn uống để căng mắt lên làm việc suốt ngày đêm nhằm đi vận động nguồn lực. Căn nhà trọ 18 m2 của tôi thường xuyên ngập tràn hàng hóa của mọi người gửi về ủng hộ. Mỗi lần tôi đăng bài kêu gọi trên cả Zalo và Facebook thì nhận được sự hưởng ứng rất nhiều. Có công ty ủng hộ vài thùng khẩu trang, vài thùng mì, có người gửi vài chục chai nước rửa tay... Thậm chí, có bạn chỉ ủng hộ 100.000 đồng kèm theo nội dung: “Cho em góp một chút nhé chị!”.
Có lần, một anh tôi chỉ nói chuyện qua Zalo mà gần 9 giờ tối giữa trời mưa tầm tã chạy xe từ Q.9 lên Q.Tân Bình (TP.HCM) để ủng hộ mấy thùng khẩu trang và nước rửa tay. Khi mở cổng nhà ra, thấy tôi bé bằng đứa trẻ lớp hai, anh đã tròn xoe mắt kinh ngạc. Và còn rất nhiều câu chuyện cảm động về những người tử tế, tuy tôi chưa hề gặp ngoài đời thực, nhưng mỗi khi thấy tôi viết bài kêu gọi ủng hộ là luôn sẵn sàng hỗ trợ. Thực tế đó giúp tôi gạt đi chút buồn khi thỉnh thoảng một số người hàng xóm thẳng thừng bảo: “Thân mình còn lo chưa xong mà toàn đi lo cho thiên hạ”.
Quả thật khi đứng trước khó khăn, tôi càng tin rằng đất nước mình còn rất nhiều người tử tế. Đại dịch hơn một năm nay càn quét kinh tế của rất nhiều người, trong đó có cả chính tôi, khi có những ngày gần như bật khóc vì không biết lấy tiền đâu đóng tiền nhà, khi có những chương trình giao lưu truyền lửa của tôi đến phút cuối phải bị hủy… Nhưng khi Tổ quốc gọi tên thì cho dù là ai đi chăng nữa cũng sẵn sàng chiến đấu với “giặc vô hình” kia. Mỗi người đều phải có ý thức tôi rèn tinh thần trách nhiệm công dân của mình.
Và, một cô nhà văn “sáu chân” như tôi cũng không ngoại lệ!
Vượt qua Covid -19: Khi Tổ quốc gọi tên - ảnh 2
Nguồn: https://thanhnien.vn/thoi-su/vuot-qua-covid-19/vuot-qua-covid-19-khi-to-quoc-goi-ten-1406157.html

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2021

Mùa tựu trường đặc biệt

  Như mọi năm thì 5-9 sẽ là ngày đặc biệt dành cho tuổi học trò. Đó là ngày khai giảng năm học mới, ngày được gặp lại thầy cô, bạn bè hoặc sẽ được gặp những người bạn mới và thầy cô mới. Vui nhất là được khoác lên mình bộ quần áo mới, bên cạnh sách vở mới. Ấy thế mà mùa tựu trường năm nay rất đặc biệt.

Khai giảng năm nay, thầy trò chỉ có thể nhìn thấy mặt nhau qua màn hình máy vi tính hoặc màn hình điện thoại. Và cụm từ “học online” đang là xu hướng. Con virus bé tí vô hình phải soi bằng kính hiển vi mới có thể nhìn thấy được, vậy mà mỗi ngày trôi qua chúng lại tạo ra những biến thể mới gây nguy hại đến con người chúng ta.

Thế nên không riêng Việt Nam mà các nước trên thế giới đã buộc phải “thích nghi” với đại dịch Covid-19 bằng cách học online và làm việc online. Đấy là trạng thái bình thường mới trong việc chung sống an toàn với đại dịch, cũng như để tìm cách vượt qua khó khăn này. 

Em Thị Thắm, lớp 6A2, Trường THCS Long Hà, huyện Phú Riềng ở nhà dự lễ khai giảng được phát trực tiếp trên trang facebook của trường - Ảnh: Phạm Tăng

Quả thật, việc học online sẽ xảy ra một vài bất cập như các bạn nhỏ sẽ được tự do hơn nên cũng có thể dẫn đến sự lơ là nhiều hơn. Hoặc những bạn ở vùng sâu, vùng xa không có điều kiện mua phương tiện hỗ trợ tốt. Hay như chất lượng sóng wifi chập chờn lúc được lúc không. Bởi vậy dẫn tới tình trạng không thể tiếp thu bài giảng của giáo viên tốt hơn, hay không thể trao đổi với bạn bè nhiều hơn. Các em học sinh cấp 1 thì phải có sự kèm cặp của ba mẹ trong những giờ học online để hướng dẫn thêm. Còn với học sinh cấp 2 trở lên thì chắc chắn sự quản lý của ba mẹ sẽ khác đi một chút. 

Đúng là học online như vậy thì không hề vui. Thậm chí bị gò bó vì giờ ra chơi sẽ chẳng có cảnh bạn bè tụm lại để cùng nhau tham gia trò chơi, ăn chung ổ bánh mì, hay uống chung ly trà sữa. Nhưng các em học sinh có biết rằng một kỹ năng vô cùng quan trọng trong kỷ nguyên mới này là gì không nhỉ? Nó chính là kỹ năng tự học. 

Thời 4.0, chúng ta rất may mắn khi chỉ cần một cú click chuột là sẽ có cả một kho tàng kiến thức trên Google mở ra trước mắt. Vậy nên đòi hỏi kỹ năng tự học phải được nâng cấp gấp đôi hơn bình thường, vì nếu không con người chúng ta sẽ bị ỷ lại vào công nghệ. Và sắp tới đây, nhân loại chúng ta sẽ bước vào kỷ nguyên 5.0 chứ không phải là 4.0 nữa đâu nhé. 


Em Nguyễn Phạm Bảo Ngân, lớp 9A, Trường THCS và THPT Võ Thị Sáu, huyện Bù Gia Mập dự lễ khai giảng tại nhà thông qua điện thoại thông minh. Ảnh: Văn Đoàn

Lúc này thì mọi công việc liên quan đến tay chân sẽ có robot thay thế làm giúp con người. Việc này đòi hỏi trí tuệ của chúng ta phải siêu phàm hơn robot để có thể điều khiển được nó. Bởi trí tuệ nhân tạo có khả năng ghi nhớ dữ liệu nhiều hơn so với bộ não của con người. Thế nên, ngay từ lúc này nhân loại chúng ta buộc phải đề cao tinh thần tự học, tập trung ghi nhớ dữ liệu thật tốt và luôn cải tiến sáng tạo nhiều hơn, đặc biệt có tinh thần tự giác cao. Vì nếu không, tương lai xã hội thay đổi thì chúng ta sẽ khó thích nghi được, chứ chưa nói đến việc thành công hay không? 

Vậy nên, trước đại dịch, trước những tháng ngày phải sống trong bối cảnh không thể ra ngoài gặp gỡ, tiếp xúc với xã hội là một cách dạy cho chúng ta phải biết cách dựa vào chính mình, tự chăm sóc sức khỏe bản thân và nâng cấp tinh thần tự học lên cao. Làm được điều này thì dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào ta cũng có thể thích nghi và vượt qua nghịch cảnh được các em ạ.

Chúc các em học sinh có một mùa tựu trường, dù không được gặp thầy cô, bạn bè một cách trực tiếp nhưng sẽ luôn biết cách nâng cấp tinh thần tự học, bước qua những khó khăn trong đại dịch.

Một quốc gia nếu biết đề cao cũng như khích lệ tinh thần tự học và khuyến khích thái độ sống tử tế thì chắc chắn quốc gia đó sẽ luôn tiên phong trong những phát minh giúp ích được cả thế giới.

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/72/126693/mua-tuu-truong-dac-biet

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2021

Tôi đi tiêm vắc-xin

 

Tự thuật của cây bút Trần Trà My, từ việc mong đợi được tiêm vắc xin COVID-19 lẫn phập phồng có đủ sức khỏe để tiêm hay không và cuối cùng là trải nghiệm vượt qua sự khó chịu sau mũi tiêm mong mỏi.

Tôi đi tiêm vắc xin - Ảnh 1.

Trước khi tôi đi tiêm, anh Hồ Trung Kiên (chủ tịch Hội Chữ thập đỏ phường 13, quận Tân Bình) tặng ít sữa và thuốc bổ - Ảnh: T.C.

LTS: Trần Trà My, nhà văn sinh năm 1986, bị khuyết tật nặng ở hai chân và cả tay, thuộc nhóm người yếu thế trong đại dịch này. Cô đã tự thuật lại mong đợi được tiêm vắc xin COVID-19 lẫn phập phồng có đủ sức khỏe để tiêm hay không, cuối cùng là trải nghiệm vượt qua sự khó chịu sau mũi tiêm mong mỏi...

Tôi viết bài này để mọi người biết trong xã hội có nhiều người yếu thế đang rất cần tiêm vắc xin phòng bệnh. Tôi cũng muốn nhắn nhủ các bạn bị khiếm khuyết cơ thể đừng sợ hãi, hãy để bác sĩ kiểm tra sức khỏe và quyết định tiêm cho mình.

TRẦN TRÀ MY

1. Giữa bão dịch trầm trọng ở TP.HCM, tháng 7 tôi thử đăng ký online tiêm vắc xin. Trong chờ đợi, tôi chuẩn bị sẵn thuốc hạ sốt, vitamin C, lá xông, sả khô và cả lá tía tô khô để uống. Mỗi lần thấy họng và mũi hơi khó chịu, tôi lại tự nấu ngay một nồi xông. Cứ vậy tôi loay hoay, chờ đợi một mình trong căn phòng trọ 16m2.

Tôi cố gắng bình tĩnh để chờ ngày được tiêm vắc xin, nhưng đã gần 3 tuần trôi qua vẫn không thấy ai gọi. Hằng ngày, tôi đọc những con số thống kê người nhiễm bệnh, người mất do COVID-19 ngày một tăng. Và điều đáng sợ nhất là khi mất đi phải đem thi thể vào lò hỏa thiêu. 

Tôi không sợ chết bằng nếu như không may mình bị chết cháy hoặc là chết vì bệnh truyền nhiễm. Nó đồng nghĩa với việc toàn bộ nội tạng và cơ thể mình đều không thể hiến tặng cho những người cần đến. Đó là một cái chết chẳng kịp giúp gì thêm cho đời như suy nghĩ của tôi.

Đắn đo rất lâu, tôi quyết định chủ động liên lạc với anh Hồ Trung Kiên, chủ tịch Hội Chữ thập đỏ phường 13 tôi đang sống ở quận Tân Bình. Anh hỏi tôi có bị dị ứng gì hay có đang sử dụng thuốc gì không. 

Tôi bảo mình thuộc nhóm người dị ứng nhẹ với kháng sinh và dị ứng với các loại thịt đỏ. Còn lại sức khỏe bình thường và không sử dụng bất kỳ loại thuốc gì cả.

Anh bảo vậy hôm sau tôi ra trường mầm non đang có chiến dịch tiêm vắc xin cho cộng đồng, và nhờ một bạn đang làm bên thư viện quận Tân Bình qua đón tôi đi tiêm. Chiều hôm đó, tôi tắm rửa sạch sẽ, ăn một chén cơm đầy và uống sẵn vitamin C. Trước khi ra đường, tôi còn "xí xọn" xịt thêm tí nước hoa, đeo khẩu trang và đeo thêm kính bảo hộ cho an toàn.

Nhưng đến nơi thì cán bộ y tế thấy tình trạng khuyết tật của tôi liền cẩn thận hỏi kỹ thông tin, rồi quyết định làm giấy tờ cho tôi ra trung tâm y tế phường tiêm cho bảo đảm an toàn. Lại nhờ bạn chở đến trung tâm y tế phường, tôi chờ làm thêm thủ tục, đo thân nhiệt. 

Bác sĩ tiếp tục cẩn thận hỏi tôi về tiền sử bệnh tật và có bị dị ứng gì, sau đó đo huyết áp và đo cả lượng đường trong máu. Có lẽ do tôi hơi lo lắng, huyết áp bị hạ thấp nên phải ngồi nghỉ để bác sĩ tiếp tục đo lại. 

Sau đó, tôi lại được đưa qua một phòng của bác sĩ khác để đo thêm nhịp tim và tiếp tục kiểm tra huyết áp. Có lẽ tôi được kiểm tra sức khỏe đặc biệt hơn người bình thường.

Tôi đi tiêm vắc xin - Ảnh 3.

Bác sĩ đo huyết áp, kiểm tra sức khỏe cho tôi trước khi tiêm - Ảnh: T.C.

2. Thật may mắn, lần này bác sĩ đã ký giấy cho tiêm và đưa tôi qua một phòng khác. Một nữ nhân viên y tế thấy tôi ngồi xe lăn, liền niềm nở cười như để trấn an cho tôi khỏi sợ, chứ thật ra tôi vốn là đứa chẳng sợ kim tiêm. 

Trong tích tắc đã xong mũi tiêm và trong vài giây ấy tôi bỗng có cảm giác hơi ù tai một xíu. Thoáng chút lo sợ, tôi tự nhủ sao cơ thể mình phản ứng nhanh với vắc xin vậy? Loại vắc xin tôi được tiêm là AstraZeneca mà tôi tìm hiểu thật kỹ trên mạng.

Tôi lại ngồi trong phòng chờ 30 phút để xem cơ thể có xảy ra biến chứng gì không. Và lúc này tôi có thời gian quan sát để bắt chuyện làm quen với "biệt đội áo xanh" - các bạn tình nguyện viên mặc đồ bảo hộ bịt kín từ đầu đến chân hỗ trợ người dân đến tiêm. 

Các bạn là những sinh viên của Trường đại học Y tế cộng đồng tại Hà Nội tình nguyện vào đây chống dịch. Tự nhiên quan sát họ, tôi lại chạnh lòng nghĩ: "Mình bịt khẩu trang và đeo kính chống giọt bắn chưa đầy một tiếng mà đã khó thở. Huống hồ các bạn phải mặc nguyên bộ đồ bảo hộ như vậy".

Thế mà bạn Cường, người chở giúp tôi đi tiêm, lại hồ hởi bảo: "Chị ơi, thứ bảy này em cũng đi làm tình nguyện viên như các bạn ấy và phải mặc đồ bảo hộ nguyên ngày đó chị". Sau 30 phút, cơ thể tôi vẫn bình thường nên bác sĩ đã cho tôi ra về. 

Trên đường về, tôi tranh thủ chạy qua con hẻm Tân Hải để mua ít trái cây. Vào nhà, tôi vội tắm rửa, thay bộ đồ khác và phập phồng chờ đợi xem cơ thể nó có phản ứng gì không. Tôi vắt hai trái cam uống, pha một gói cháo để ăn. 

Bất ngờ, đang đứng trên bếp, cổ tay tôi nhói lên một cái như bị điện giật và hai bả vai bắt đầu ê ẩm...

4h30, cơ thể tôi bắt đầu ớn lạnh, run cầm cập. Tôi phải đắp hai cái chăn vẫn còn thấy lạnh. Tôi vội ngồi dậy, uống từng ngụm nước lá tía tô ấm. Cơn sốt kéo dài trong một tiếng, cơ thể lại tự hạ nhiệt, nhưng tôi vẫn không thể nào ngủ được. 

Toàn thân bắt đầu đau nhức ở các khớp xương. Cơ thể mệt lả vì kiệt sức. Hai bả vai tôi như thể vừa bị ai đánh. Tôi nằm bẹp đến 8h30, người bạn lại pha một gói cháo, một ly nước gừng và cắt thêm một trái ớt chuông cho tôi ăn sống.

Rất kỳ lạ là tôi vẫn ăn ngon miệng, chứ không phải ngán ăn như những trận sốt cảm bình thường. Ăn xong, tôi uống thêm viên vitamin C và còn ăn thêm ít bánh. Cơ thể vẫn đau nhức đến mức tôi phải bật khóc. 

Nó đau từng cơn trong 30 phút ở từng bộ phận khác nhau. Cảm giác như con virus nó đang chạy khắp cơ thể mình vậy. Cơn sốt nhẹ lại ập đến và đỉnh điểm tôi không thể tự ngồi dậy đi vệ sinh. Đau đến mức tôi thiếp đi trong hai tiếng.

Tôi đi tiêm vắc xin - Ảnh 4.

Mũi tiêm mong mỏi - Ảnh: B.C.

3. Đến 13h chiều mở mắt ra là cơ thể tôi thèm ăn cơm. Tôi xin hàng xóm một chén cơm và tự xào cá hộp với ớt chuông. Tôi ăn một cách ngon lành. Uống thêm một viên hạ sốt. 

Tôi định bụng sẽ đi ngủ tiếp. Nhưng khi tiếng chuông điện thoại reo, tôi chợt nhớ ra hôm nay mình xin 10 phần quà để tặng cho 10 người khó khăn trong khu nhà trọ mình. Cơ thể rã rời nhưng tôi vẫn gắng đợi người giao quà đến.

Nhận hàng xong, tôi gọi mọi người ở trên lầu xuống trao quà và chụp ảnh lại để gửi nhà tài trợ. Cơn sốt lại ập đến và có dấu hiệu khó thở, tôi lại vã mồ hôi. Cố ăn xong cháo và uống lá tía tô thay nước lọc, tôi tự nhủ sẽ không uống thêm bất kỳ viên hạ sốt nào để xem cơ thể phản ứng ra sao. 

Lần này, cơ thể đau nhức ít hơn, nhưng tôi vẫn bị mất ngủ. Ban đêm, tôi uống thêm nước ấm phòng khi mất nước vì sốt.

Sáng hôm sau tôi chỉ còn đau hai bả vai, còn lại đều ổn. Các khớp xương đã giảm đau, thi thoảng tôi chỉ nhức đầu và tim đập hơi nhanh. Chắc có lẽ vắc xin thương nên chỉ hành tôi một cách rất nhẹ nhàng.

Tôi vẫn thấy mình may mắn hơn nhiều người khác, cầu mong mọi người đều được tiêm vắc xin như tôi.

Tôi thèm ăn và khó ngủ sau tiêm

22h đêm đầu tiên sau khi tiêm, tôi lo xa, uống sẵn viên hạ sốt dù chưa thấy có dấu hiệu gì. Tối đó, tôi nhờ một bạn trọ gần phòng qua ngủ chung, đề phòng trường hợp bị gì còn có người cứu.

Kỳ lạ là 12h đêm, cơ thể tôi lại bồn chồn và cứ thèm ăn. Tôi uống thêm sữa, ăn chút trái cây và một cái bánh ngọt. Rồi suốt cả đêm tôi cứ thấy bồn chồn, tim hơi đập nhanh nhưng nhiệt độ vẫn bình thường.

Tôi có cảm giác mình thêm tăng động chứ không hề đau nhức như mọi người vẫn hay chia sẻ. Vẫn cố nhắm mắt nhưng tôi không ngủ được.


Nguồn: https://tuoitre.vn/toi-di-tiem-vac-xin-20210822235609453.htm?fbclid=IwAR27QMDGrHYplMioeUQabknAduuloXGeGVT6mbXXYFJ6MRBHgGYgJgiKr3A

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Quả bóng lăn, trái tim lăn

Vậy là thêm một mùa World Cup nữa lại về, hàng triệu trái tim trên khắp hành trình lại có dịp lăn theo quả bóng tròn. Bóng đá môn thể thao đ...