Hiển thị các bài đăng có nhãn sài gòn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sài gòn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2022

Phía Tây thành phố - ghi chép của bác sĩ ở tâm dịch

 Tản văn “Phía Tây thành phố” là những câu chuyện cảm động do chính tác giả, bác sĩ Lê Minh Khôi, anh hiện là giảng viên bộ môn Hồi sức - Cấp cứu - Chống độc, Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh và bác sĩ Trung tâm Tim mạch (Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh); Phó giám đốc Trung tâm Hồi sức Covid-19, trực thuộc Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh trong đợt bùng phát dịch Covid-19 lần thứ 4 (năm 2021).

Với 48 bài tản văn và phân nửa trong số đó được viết trong những ngày Sài Gòn bị phong tỏa “Những câu chuyện dịu dàng trong mắt bão Covid, và những chiều thưa bóng nhân gian”. Đó là dòng tâm sự được tác giả ghi ngay vào bìa của cuốn sách “Phía Tây thành phố”.

“Tôi không thoải mái lắm về việc ca ngợi nhân viên y tế như những người hùng. Họ cũng là con người bằng xương bằng thịt với những ước vọng và sợ hãi, âu lo và toan tính rất người. Không ai muốn làm người hùng trong hoàn cảnh này. Tuy nhiên một khi cuộc sống đã đặt ra những thử thách, nếu không vượt qua được thì chỉ có vĩnh viễn bị chôn vùi”. Đây là những dòng tâm sự được trích ra từ tản văn mang tên “Máu Chiến” của bác sĩ Lê Minh Khôi.

"Phía Tây thành phố" là những ghi chép có thật của bác sĩ Lê Minh Khôi, người đã điều hành Trung tâm Hồi sức Covid-19, trực thuộc Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh trong đợt dịch lần thứ 4

Đọc “Phía Tây thành phố” như một cuốn nhật ký ghi chép lại hơn 6 tháng ròng Sài Gòn phải căng mình chống dịch. Trong cuộc chiến không tiếng súng, không thấy bóng quân địch ấy, chỉ có những người làm trong ngành y đang gồng mình chiến đấu để cứu mạng sống cho bệnh nhân.

“Sài Gòn những ngày này đã khác lắm rồi, khác đến độ bồn chồn. Buổi trưa ngồi quán cơm ăn vội đã không còn nghe những âm thanh ồn ã xoắn xuýt vào nhau. Không còn thấy bụi đường tung lên mù mịt. Không nghe tiếng mời chào đánh giày hay vé số. Cả người hành khất quen cũng đã vắng.

Người bác sĩ với những phút giây cận kề sinh tử để cứu sống bệnh nhân vẫn tranh thủ những phút nghỉ ngơi ít ỏi để viết sách

… Vậy mà ngày mai sẽ vắng hơn nữa. Mọi người ở nhà. Mong là mọi người hãy ở nhà. Chúng tôi vẫn tiếp tục công việc của mình. Khác hoàn toàn với các ngành khác thì người Y vẫn phải tiếp tục. Thậm chí lượng công việc và áp lực tâm lý còn cao hơn trước rất nhiều. Trong thời khắc như thế này, có lẽ xã hội sẽ nhìn ngành Y có khác hơn những hằn học trước đây” - trích trong tản văn “Đêm trước”.

“Phía Tây thành phố” đã từng là một trong những tâm dịch của Sài Gòn, đã từng ở trong những tháng ngày áp lực nhất. Riêng tác giả Lê Minh Khôi vừa điều hành Trung tâm Hồi sức Covid-19, trực thuộc Bệnh viện Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh, vừa tranh thủ những giây phút nghỉ ngơi ít ỏi để viết, để tỉ mỉ ghi chép lại các câu chuyện có thật xảy ra xung quanh mình.

Anh chia sẻ: “Là thầy thuốc, khi đối diện với những mong manh của kiếp người, những đớn đau về thể chất, những góc khuất của tâm hồn và cả cái chết, tôi chỉ muốn viết trước hết là để thuyết phục chính mình về cái thiện lương nguyên thủy của con người”.

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/19/130377/phia-tay-thanh-pho-ghi-chep-cua-bac-si-o-tam-dich

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2021

Nguyễn Á - người ghi chép sự kiện bằng hình ảnh

  “Sài Gòn ngoan cường” và “Chúng tôi là Việt Nam” là 2 cuốn sách ảnh mới nhất của nhiếp ảnh gia Nguyễn Á vừa được ra mắt trong tháng 12 này.

Ở cuốn sách ảnh “Chúng tôi là Việt Nam”, Nguyễn Á đã rong ruổi hơn 10 năm để ghi lại cuộc sống, công việc của 125 nhân vật nữ giới tiêu biểu trên khắp Việt Nam từ rất nhiều lĩnh vực ngành nghề như chính trị gia, giáo viên, bác sĩ, nghệ sĩ, vận động viên thể thao, nhà hoạt động xã hội…

Buổi ra mắt 2 bộ sách ảnh “Sài Gòn ngoan cường” và “Chúng tôi là Việt Nam” đã thu hút hơn 100 khách mời đến tham dự triển lãm

Họ là những phụ nữ mang trong mình nguồn năng lượng sống mãnh liệt để góp phần tạo ra nhiều giá trị cho Tổ quốc. Suốt 10 năm hành trình cho bộ sách ảnh này, Nguyễn Á đã theo các nữ nhân vật để ghi lại từng khoảnh khắc sự kiện quan trọng của họ. Đôi khi, anh phải trèo đèo lội suối đến những bản làng hẻo lánh, đến các lớp học vùng cao nơi có những nữ giáo viên âm thầm hy sinh tuổi xuân của mình để dạy học sinh dân tộc thiểu số thuộc diện nghèo khổ. Dường như tất cả bức ảnh của Nguyễn Á đều là những câu chuyện chân thực đầy sinh động và rất nhiều tư liệu quý giá cho người xem tìm hiểu.

Còn với “Sài Gòn ngoan cường” lại là một câu chuyện đặc biệt nơi ghi lại những khoảnh khắc không bao giờ quên của người dân Sài Gòn. Đấy là những ngày mà không phải ai cũng được phép ra đường nếu không có lý do cần thiết. Thậm chí, những lúc vào các khu vực bệnh viện dã chiến chụp ảnh, Nguyễn Á phải mặc 3, 4 bộ đồ để bảo vệ bản thân cũng như mọi người xung quanh.

Nguyễn Á luôn chịu khó lặn lội đi khắp nơi để thực hiện những bộ ảnh mang tính thời sự 

Hay có lúc chứng kiến những phút giây sinh tử, những giây phút các y, bác sĩ phải vật lộn với hung thần Covid-19 để giành lại sự sống cho bệnh nhân, anh không thể cầm được nước mắt. Rồi những phút giây chứng kiến cả nước cùng hướng về Sài Gòn, tiếp tế lương thực và nhân lực để tiếp sức cho thành phố chống chọi với đại dịch thì Nguyễn Á đều có mặt để ghi lại khoảnh khắc lịch sử ấy.

Thời gian nửa năm thực hiện bộ sách ảnh mang tên “Sài Gòn ngoan cường”, gần như Nguyễn Á có nhiều ngày đêm làm việc cật lực. Anh tỉ mỉ ghi chép tất cả thông tin liên lạc của những nhân vật cần liên hệ, chăm chú theo dõi tin tức, bám sát thời sự mỗi ngày để kiếm tìm câu chuyện nhân vật để đưa vào cuốn sách ảnh này.  


Tại buổi triển lãm 2 bộ sách ảnh “Sài Gòn ngoan cường” và “Chúng tôi là Việt Nam”, khán giả đã có những phút giây lắng đọng khi nhìn lại ngày tháng đã qua

“Sài Gòn ngoan cường” mang đến cho người xem nhiều cung bậc cảm xúc về ý chí, nghị lực của người dân Sài Gòn đoàn kết và kiên cường trước khó khăn do dịch bệnh hoành hành. “Tác phẩm “Sài Gòn ngoan cường” như kể lại câu chuyện bằng hình ảnh những tháng ngày người dân Sài Gòn chống chọi với đợt dịch Covid-19 bùng phát lần thứ 4 thật “ngoan cường”. Đã từng trực tiếp tham gia lực lượng tuyến đầu tại Bệnh viện dã chiến số 12 nên khi tôi xem từng ảnh với nhiều cung bậc cảm xúc rất cảm động. Và tôi nghĩ các đồng nghiệp mình khi xem tác phẩm ảnh này cũng như thế” - BS.CKII Lưu Ngọc Đông đến từ Bệnh viện Da Liễu TP. Hồ Chí Minh là nhân vật trong bộ sách ảnh, chia sẻ.

Có thể gọi nhiếp ảnh gia Nguyễn Á là người luôn chịu khó “đào bới” trong các sự kiện đương thời của đất nước và ghi lại, thậm chí là lột tả chân thực nhất qua những cú bấm máy. Anh luôn sẵn sàng vào cả nơi khó khăn gian nguy nhất để mang tới các bức ảnh quý giá cho xã hội. Mỗi bức ảnh của anh luôn là nguồn tư liệu lịch sử giá trị cho thế hệ mai sau.

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/19/129403/nguyen-a-nguoi-ghi-chep-su-kien-bang-hinh-anh

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ

 Ngày mới bước chân vào Sài Gòn tôi đã từng tự ra mục tiêu cho bản thân là phải mua được một căn hộ chung cư vào năm 30 tuổi. Nhưng sau 14 năm bươn chải, tôi không nhớ đã trải qua bao nhiêu lần chuyển nhà trọ.

Và cứ mỗi lần chuyển nhà trọ, tôi lại càng quyết tâm mua được căn nhà tại thành phố.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 1

Sau những tháng ngày liên tiếp chuyển trọ, tôi đã tìm được căn phòng phù hợp với nhu cầu của mình

NVCC

Từ ổ chuột cho đến chung cư cao cấp

Tôi đã từng trải qua rất nhiều nhà trọ, từ ổ chuột cho đến chung cư cao cấp; từ đi xin ở nhờ cho tới ở chung với chủ nhà.

Cuộc đời của người đi thuê trọ khổ nhất là phải ở chung với chủ nhà hoặc thuê những căn nhà trọ bị giới hạn về giờ giấc. Vậy nên mỗi lần đi đâu phải luôn canh về đúng giờ, nếu không chủ nhà sẽ khóa cổng.

Tôi đã từng có những tháng ngày bị nếm mùi bị đứng ngoài đường chờ đến 5 giờ sáng chờ chủ nhà dậy mở cổng. Lúc đó tôi vừa sợ kẻ xấu tấn công vừa sợ những cơn gió lạnh về đêm. Thế nhưng Sài Gòn là thành phố không bao giờ ngủ nên những lúc như vậy tôi hay lân la đến những quán ăn đêm để vừa có chỗ ngồi an toàn và cũng tranh thủ bắt chuyện với những người lao động để hiểu thêm về cuộc sống của họ.

Tôi nói chuyện với những người công nhân quét rác, vợ chồng người bán hủ tíu gõ hay như người phụ nữ mở một quán nhậu vỉa hè, những công nhân tan ca khuya về... Có khi tôi ngồi trước cổng nhà trọ và lặng lẽ quan sát từ xa để lắng nghe những câu chuyện của họ.

Cũng có thời gian tôi xin ở nhờ tại quán phở của người anh họ trên đường Kha Vạn Cân (TP.Thủ Đức). Ban đêm tôi hay thức để trông quán phở. Đó cũng là một trải nghiệm thú vị khi nhìn thấy người đi chở hàng ở chợ đầu mối, hoặc thấy những tài xế xe container tranh thủ ghé ăn một tô phở để có sức chạy đêm tiếp.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 2

Căn phòng khoảng 18 m 2 có 1 chút không gian để tôi tập yoga

NVCC

Cũng có khi tôi xin ở nhờ tại một trung tâm dạy yoga của bạn tôi trên đường Trương Quốc Dung (Q.Phú Nhuận). Ban đêm khi học viên lẫn giáo viên đều ra về hết và phải khóa trái cổng lại, một mình tôi tự xoay sở khi nhà vệ sinh ở tầng trệt còn chỗ tôi ngủ là ở lầu một. Mỗi lần đi vệ sinh hay đi tắm rửa là tôi tự bò xuống cầu thang và bò vào tận nhà vệ sinh. Cứ vậy tôi cũng sống được vài tháng trời cho đến khi tìm được chỗ ở mới tốt hơn.

Với một người đi lại bình thường thì việc nhà vệ sinh hay nhà bếp như thế nào, họ vẫn sử dụng được. Còn với một người khuyết tật thì không hề dễ để sinh hoạt. Vậy mà tôi đã từng có một khoảng thời gian phải sống trong căn phòng trọ cũ nát và người ta xây nhà vệ sinh theo kiểu ngồi xổm ngày xưa. Trong tình huống như vậy, một người như tôi phải luôn nghĩ cách để thích nghi.

Tăng kỹ năng sau mỗi lần chuyển chỗ trọ

Mỗi lần chuyển chỗ trọ mới thì kỹ năng tìm nhà trọ của tôi được tăng dần. Từ việc thương lượng giá cả với chủ nhà, đến việc tìm một không gian phù hợp dành cho một người khuyết tật sống tự lập. Thậm chí, tôi còn phải tìm hiểu xem nơi mình sắp thuê có những tiện ích gì, hàng xóm xung quanh ra sao.

Cứ thế, mỗi lần chuyển trọ tôi có thêm rất nhiều kỹ năng sống để dễ thích nghi với môi trường mới.

Thậm chí sau những lần chuyển trọ thì vốn tư liệu, vốn sống để viết văn của tôi cũng tăng theo vì tôi được tiếp xúc với nhiều thành phần khác nhau trong xã hội và được nghe rất nhiều câu chuyện về cuộc đời của họ. Tất nhiên tôi cũng có thêm rất nhiều bạn bè mới. Những mối quan hệ cứ vậy mà nối tiếp nhau ra đời từ những khu nhà trọ.

Nhưng cảm giác làm tôi khó quên nhất thường rơi vào đêm cuối ở nhà trọ cũ và đêm đầu tiên trong căn phòng trọ mới. Những cảm giác luyến tiếc căn trọ cũ, bỏ đi vài đồ vật thân quen, về con đường cũ...đan xen là sự lo sợ không biết khi qua nhà trọ mới sẽ như thế nào và mình sẽ mất bao lâu để thích nghi với môi trường mới…Những điều đó làm tôi ít nhất hai đêm mất ngủ trước và sau khi chuyển trọ.

Mộng mơ về một căn hộ cho riêng mình

Giờ đây tôi vẫn còn phải đi ở trọ nhưng đã có thể gọi là “tạm an cư” vì hơn 4 năm nay tôi không còn phải thay đổi nhà trọ.

Mười bốn năm bươn chải ở Sài Gòn, không nhớ bao lần chuyển nhà trọ - ảnh 3

14 năm mưu sinh ở Sài Gòn tôi vẫn ấp ủ ước mơ về một căn hộ cho riêng mình

NVCC

Tìm được căn phòng trọ tạm ưng ý nên tôi hay gọi đùa với bạn bè về căn trọ tôi đang sống là “ngôi nhà màu hồng”. Vì đây là tone màu chủ đạo trong phòng trọ mà tôi trang trí, từ bức tường cho đến những đồ vật xung quanh đều là tone hồng và đỏ. Thậm chí đến mức tôi phải quyết tìm mua cho bằng được một bộ nồi màu đỏ để nó phù hợp với không gian sống của mình.

Tôi vẫn mộng mơ đến một ngày nào đó sẽ được sở hữu một căn hộ và chính tay tôi sẽ biến nó thành căn hộ thông minh (smart home) với rất nhiều tiện nghi công nghệ số, nhằm phục vụ không gian sống của mình. Chúng ta ai cũng phải có những giấc mơ để thấy cuộc đời thêm ý nghĩa. Với một người khuyết tật vào Nam lập nghiệp và phải trải qua bao nhiêu môi trường sống vất vả thì càng không nguôi với những giấc mơ lớn. Để mỗi ngày mở mắt ra sẽ tự nhủ phải cố gắng cống hiến nhiều hơn cho xã hội, thay vì phải ôm một nỗi mặc cảm về thân thể khiếm khuyết của mình.

Ngày đó, tôi sẽ ngồi bên ban công bé xinh, uống một ngụm trà, rồi nhìn lên bầu trời đầy sao và hồi tưởng lại những tháng ngày vất vả để đi tìm nhà trọ của mình, tìm một chỗ đứng giữa thành phố nghi ngút dòng người này...

Nguồn: https://thanhnien.vn/muoi-bon-nam-buon-chai-o-sai-gon-khong-nho-bao-lan-chuyen-nha-tro-post1404101.html

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2021

Viết cho “người đàn ông” những ngày “ngã bệnh”

 Tháng 7, những cơn mưa trĩu nặng và lòng người càng như nặng trĩu hơn! Có lẽ đây sẽ là một mùa mưa đặt biệt nhất của Sài Gòn - TP. Hồ Chí Minh, những giọt mưa của trời và nước mắt của lòng người hòa quyện vào nhau.

Các ca bệnh cứ thi nhau tăng theo con số hàng ngàn. Những tiếng kêu cứu ở các khu cách ly khi người dân cần sự giúp đỡ từ lương thực, thực phẩm, thuốc men... Sự chia ly của những con người tha phương vào Nam lập nghiệp, nay đành chọn phương án trở về quê để tránh dịch. 

Những chuyến xe yêu thương từ Bình Phước, Quảng Trị, Quảng Bình, Đắk Lắk, Đắk Nông vẫn ngày đêm tiếp tế lương thực cho TP. Hồ Chí Minh. Những bệnh viện dã chiến được lập ra. Hàng ngàn y, bác sĩ, tình nguyện viên thay phiên nhau làm việc để giành giật sự sống với Covid-19…

Thành phố Hồ Chí Minh thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16 của Thủ tướng Chính phủ. Ảnh: Internet

Quả thật, sẽ chẳng ai có thể tưởng tượng được rằng, đến một ngày nào đó, TP. Hồ Chí Minh lại phải đón nhận yêu thương từ cả nước, thay vì thành phố vốn dĩ hào hoa này luôn đi đầu trong việc san sẻ yêu thương từ vật chất đến tinh thần cho cả nước. Nào mớ rau, con cá, quả bầu, quả bí; nào hũ muối sả, chai nước tương… được người dân các tỉnh gom góp để gửi vào miền Nam đang oằn mình chống dịch.

Sài Gòn, thành phố mà trước giờ luôn hào sảng, cho dù có nhộn nhịp, xô bồ và hối hả đến đâu vẫn luôn đón nhận những con người tứ phương về quy tụ. Thế nên tôi luôn ví Sài Gòn như “người đàn ông tuổi 30”. Lúc nào cũng căng tràn sự sống và hừng hực khí thế. Luôn năng động, nghĩa hiệp và tử tế với tất cả mọi người. 

Đó cũng là lý do mà từ rất nhỏ tôi đã thầm yêu "người đàn ông tuổi 30" ấy và nuôi quyết tâm sau này lớn lên phải ở bên cạnh bằng bất cứ giá nào. Mười bốn năm trôi qua, trải qua biết bao đắng cay để có thể "tìm được chỗ đứng trong trái tim người đàn ông ấy", tôi vẫn quyết tâm, không bỏ cuộc!

Dường như, càng thử thách tôi càng thêm yêu “người đàn ông" này hơn! Thế nên khi hơn hai tháng qua, nhìn "người đàn ông tuổi 30" kia ngã bệnh, những “vết thương” chằng dây băng trên khắp nẻo đường, tiếng còi xe cứu thương cứ vài phút lại vang lên thảm thiết. Những giờ giới nghiêm không một bóng người ra đường…

Tim tôi thắt lại! Đau lắm chứ khi nhìn thấy những F0, F1 liên tục tăng. Thương đến đứt ruột gan khi nghe tin bạn bè mình có người thân phải ra đi vì Covid-19. Xót xa lắm khi nhìn thấy bản đồ phong tỏa ngày một dài ra. 

Thành phố xô bồ nay bỗng nhiên vắng lặng đến sợ. Thèm nhìn thấy mặt người và thèm được thấy cảnh kẹt xe trở lại. Tiếc nuối cho những cánh cửa nhà hàng, khu vui chơi giải trí, các trung tâm thương mại hay nhiều khu chợ, nay bỗng nhiên bị đóng kín chỉ vì một thứ vi khuẩn vô hình, không ai có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Từng dòng người đã chọn TP. Hồ Chí Minh là nơi lập nghiệp, nay phải quyết tạm rời xa để về quê tránh dịch. Đối với tôi đó là một viễn cảnh xót xa nhất! Cũng có những phút giây yếu mềm tôi giật mình tự hỏi: “Liệu mình có thể can tâm tạm rời xa thành phố này không?”. Quả thật chỉ nghĩ đến thôi là nước mắt đã chực trào. Thấy mình yếu hèn khi không thể đồng cam cùng khổ với “người đàn ông” mà mình luôn yêu thương nhất! 

Tôi vẫn luôn tin tưởng rằng, giữa muôn trùng thử thách, nếu đủ tin yêu, ắt sẽ cố gắng để vượt qua! Rồi TP. Hồ Chí Minh sẽ khỏe lại, rồi “người đàn ông tuổi 30” kia sẽ lại hừng hực khí thế, để rồi mở rộng trái tim ôm cả nước vào lòng. Đại dịch dù có thế nào cũng chỉ là một phép thử của vũ trụ! 

Mình cùng dìu nhau qua những ngày gian khó, để thấy thêm yêu thành phố này hơn!

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/news/9/125639/viet-cho-nguoi-dan-ong-nhung-ngay-nga-benh

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2021

Cuối năm lang thang cùng người vô gia cư


 Sài Gòn những ngày cuối năm, giữa những tất bật hối hả, giữa sự háo hức của người tha phương chuẩn bị về quê ăn tết thì cũng có những phận người vô gia cư, không người thân quê quán trên các đường phố Sài Gòn.

Tác giả cùng nhóm người lang thang trong một đêm giáp Tết Tân Sửu	 /// ẢNH: T.M
Tác giả cùng nhóm người lang thang trong một đêm giáp Tết Tân Sửu
ẢNH: T.M
Những ngày cận tết, tôi đã có một buổi lang thang trong vai người vô gia cư để làm một phép thử nhỏ về tình người ở những thân phận vô gia cư.
22 giờ, tôi đến khu vực chợ Kim Biên và quanh Bệnh viện Chợ Rẫy. Đầu tiên, tôi tiếp cận hai cô bé đang trải bạt nằm trên vỉa hè. Tôi lại gần ngồi xuống bắt chuyện, nhưng thấy tôi có hình hài lạ quá nên tụi nhóc bỏ chạy. Nhìn thấy bên kia đường có một phụ nữ lớn tuổi, một người mẹ trẻ và 3 đứa con nhỏ, tôi đi sang và được họ niềm nở mời cùng ngồi xuống miếng carton trải trên vỉa hè. Người mẹ trẻ sinh năm 1996 mà đã có 3 đứa con, đứa lớn nhất 6 tuổi và đứa nhỏ nhất mới 2 tháng tuổi.
Tôi giới thiệu mình mồ côi cha mẹ nên phải lên Sài Gòn lang thang ăn xin. Người mẹ trẻ đồng cảm: “Em cũng không có gia đình như chị vì ba mẹ em mất rồi”.
Vài phút sau tôi thấy một thanh niên đi xe máy chở thêm 2 đứa trẻ chạy đến. Đó là chồng của cô gái có 3 đứa con. Người chồng sinh năm 1991, đang làm thợ hồ. Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc và cô gái liên tục bảo tôi gọi điện thoại về cho người thân ở quê để họ an tâm…
Tôi lại tiếp tục lang thang trên đường. Gặp một bà cụ đang ngồi ăn bánh bao từ thiện, tôi xin phép ngồi xuống cạnh cụ. Ngồi bệt dưới nền đất lạnh, bà đưa tôi một cái bánh bao. Tôi thử bắt chuyện bà bằng những câu hỏi thông thường, tuy nhiên ngay cả tên của mình bà cũng không nhớ. Bà nhìn xa xăm rồi bảo: “Chồng chết, mất hết tài sản nhà cửa nên bỏ quê lên đây lang thang”. Dường như ký ức còn lại của bà chỉ có vậy. Ăn xong, bà đứng dậy đi tìm chỗ ngủ cạnh những người già vô gia cư khác. Họ nằm la liệt trên vỉa hè; người trải tấm chiếu rách, người trải bao ni lông, người trải miếng carton, cứ vậy mà ngủ cho qua một đêm.
Sài Gòn càng về đêm càng lạnh. Cái lạnh này sẽ cảm nhận rõ hơn khi lang thang ngoài đường với chiếc áo mỏng manh.
Tôi lại tiếp tục đi đến một nhóm người vô gia cư khác. Họ niềm nở đón tôi, có người còn nhường chỗ ngủ nơi thềm nhà, người thì chia sẻ đồ ăn vừa xin được.
Những ngày giáp tết này, tôi mong sao cho cuộc sống sớm ổn định trở lại như trước khi dịch bệnh ập đến, để những  người vô gia cư, phận người lang thang kia được chút ấm no.
Nguồn: https://thanhnien.vn/gioi-tre/cuoi-nam-lang-thang-cung-nguoi-vo-gia-cu-1339543.html?fbclid=IwAR2dWqmYsDto_WbZCfHxjgKNIs4L6x53wygi4DPpURNT6qCcK3Uo6zaPG7o

Quả bóng lăn, trái tim lăn

Vậy là thêm một mùa World Cup nữa lại về, hàng triệu trái tim trên khắp hành trình lại có dịp lăn theo quả bóng tròn. Bóng đá môn thể thao đ...