Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2020

Bản tình ca cuộc sống

AT - Bảy giờ sáng, khi cánh cửa sắt của ngôi biệt thự mở ra thì cũng là lúc một ngày làm việc mới của tôi bắt đầu. Lần nào cũng vậy, tôi luôn thận trọng đặt những bước chân nhẹ nhàng nhất vì sợ phá vỡ bầu không khí của buổi sáng tinh khôi trong ngôi nhà sang trọng này.

Vẫn là câu hỏi bằng giọng run run của bà cụ nằm trong phòng như một lời chào dành cho tôi mỗi khi bước vào nhà:

MfmVrnvK.jpg
Minh họa: NGUYỄN THANH

- Đến rồi hả con?

- Dạ con chào bà ạ! Bà ơi, hôm nay bà thấy trong người thế nào? - Tôi vừa nói chuyện vừa đeo khẩu trang, găng tay để bắt đầu công việc của một điều dưỡng viên đến rửa vết thương và tập vật lý trị liệu cho bà cụ. Nhẹ nhàng đưa người bà cụ sang một bên, tôi bắt đầu rửa những vết thương sau lưng, chúng như những cái hố nhỏ đang lan dần ra và lở loét do viêm nhiễm vì nằm lâu ngày.

- Bà nằm yên và chịu khó đau một tí nhé. Vết thương sắp lành rồi bà ạ. Con chỉ cần rửa sạch sẽ là ít hôm nữa bà ngồi dậy đi lại được rồi.

Tôi nói bằng giọng bình thản nhất có thể để an ủi bà chứ thật ra khi vết thương cũ chưa kịp lành thì vết thương mới lại xuất hiện. Vẫn bằng giọng nói run run và cố nén nỗi đau, bà trò chuyện cùng tôi:

- Sống mà làm khổ con cháu vậy chắc bà chết còn hơn, con ạ!

- Ơ kìa, sao bà lại nói vậy? Con cháu lúc nào cũng thương và mong bà trường thọ mà. Nào, bà chịu khó nằm yên một chút để con cho thuốc kháng sinh nha.

Bà cụ cố gắng nằm yên một hồi rồi buông ra một hơi thở dài, nói tiếp những đoạn đứt quãng:

- Nằm một chỗ mới biết hết giá trị của mình trong mắt con cái là như thế nào. Buồn lắm con ạ.

Bỗng dưng tôi khựng người lại trong tích tắc, bàn tay run lên và không thể nào đưa tiếp miếng bông tiệt trùng vào lau vết thương được. Tôi chợt nhớ đến cảm giác lần đầu tiên đến chăm sóc vết thương và tập vật lý trị liệu cho bà cụ, sau khi công ty vừa ký xong hợp đồng. Trước khi đến đây, sếp đã dặn tôi: “Đây là một khách hàng VIP*. Họ cực kỳ giàu có và có con làm bác sĩ ở nước ngoài hẳn hoi. Anh giao ca này cho em vì tin vào thái độ cũng như cách làm việc tận tâm với người bệnh của em”.

Chỉ vì chữ “Tin” của sếp đặt lên vai tôi mà ngay từ sáng đầu tiên đến chăm sóc bà cụ, tôi đã bị đối xử như một người giúp việc. Khi vừa đến nhà, họ bắt tôi… xuống bếp nấu cháo, gọt trái cây cho bà cụ, vì người giúp việc đang nghỉ phép. Trong khi đó, trong phòng bà cụ người ta đã thuê hẳn một cô điều dưỡng người nước ngoài. Tôi ngỡ ngàng đến mức định gọi điện ngay về công ty để hỏi xem có phải đã cho địa chỉ khách hàng nhầm không.

Thế nhưng khi thấy người con trai trưởng đứng bên cạnh bà cụ, một Việt kiều có bề ngoài giàu có phong độ, thì tôi mơ hồ hiểu ra vấn đề và cố làm cho hết nhiệm vụ khách hàng yêu cầu, dù đây không phải công việc dành cho một người điều dưỡng khi đến nhà khách hàng.

Tuy nhiên một tuần sau, mọi thứ được hoán đổi khi người con cả của bà về Mỹ lại. Lập tức người con thứ không thuê người điều dưỡng nước ngoài ấy đến chăm sóc bà cụ nữa. Toàn bộ số tiền người anh cả để lại để lo chăm sóc cho mẹ đã được vợ của người em quản lý và chi xài rất hạn chế. Vợ chồng con cái anh ta ở các phòng riêng và đi làm đi học suốt ngày, bỏ mặc việc chăm sóc bà cụ cho tôi và một con bé giúp việc. Chưa bao giờ tôi thấy hai đứa cháu nội bước vào phòng bà.

Công việc của tôi hàng ngày đến rửa vết thương và tập vật lý trị liệu chỉ gói gọn trong vòng một tiếng đồng hồ, nhưng tôi luôn nấn ná để trò chuyện thêm một chút cho bà cụ đỡ buồn, vì tâm lý người già luôn thích được có người trò chuyện. Sự cô quạnh của bà cụ làm tôi không ít lần rơi nước mắt. Bà hay nhờ tôi đưa bà ngồi dậy dựa vào cửa sổ cạnh giường. Từ đó nhìn ra sẽ thấy một ngôi nhà tôn lụp xụp và ẩm thấp. Bà cụ thường nói với tôi: - Nếu giờ đổi ngôi biệt thự sang trọng này để ở ngôi nhà lụp xụp kia bà cũng sẵn sàng.

Tôi ngạc nhiên hỏi lý do thì bà bảo tôi cứ lại gần cửa sổ mà quan sát. Y lời bà, tôi dán mắt vào cửa sổ để nhìn sang nhà bên cạnh. Khung cảnh chẳng có gì ngoài hình ảnh một anh con trai đầu trọc lóc, mặc một chiếc áo thun rách đang dìu mẹ mình từ trên giường xuống chiếc xe lăn. Gương mặt anh đầy vẻ cố gắng, thận trọng, với đôi mắt ánh lên tình thương yêu nồng ấm.

- Hình như anh con trai đang chuẩn bị đưa mẹ mình đi đâu đó, bà ạ - Tôi nói mà mắt vẫn không ngừng quan sát.

Bà cụ nói với đôi mắt nhìn xa xăm:

- Nó lại đẩy mẹ nó lên chùa xin ăn đó. Tội nghiệp, dù không có trí tuệ như người ta nhưng bù lại nó cực kỳ hiếu thảo với cha mẹ bằng trái tim chứ không phải bằng khối óc. Đúng là cuộc sống như một bản nhạc với đủ mọi nốt nhạc trầm bổng, chưa chắc ta và người đàn bà kia ai đã hạnh phúc hơn ai, con ạ!

Tôi thầm nghĩ đúng là mỗi con người chẳng khác nào một nốt nhạc có người may mắn được làm một nốt bổng bay cao, thì cũng có người bất hạnh làm một nốt trầm đến mức không ai nhận ra sự tồn tại của họ. Nhưng dù sao, họ vẫn là một phần không thể thiếu để tạo nên một ca khúc nhiều cung bậc bất tận cho cuộc đời này!

Xin phép bà cụ tôi ra về dù trong lòng không muốn bỏ cụ thui thủi một mình, trong khi con bé giúp việc vẫn đang dán mắt vào tivi bên phòng khách. Giữa muôn trùng của cuộc sống nhộn nhịp, tôi lại tiếp tục đến nhà khách hàng khác để chăm sóc.

… Và bản tình ca cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn!

(Sài Gòn, ngày 22-3-2011)

Nguồn: https://tuoitre.vn/ban-tinh-ca-cuoc-song-461528.htm

Câu chuyện một chiều mưa

 

Tập truyện ngắn 'Bản tình ca cuộc sống' của nhà văn đầy nghị lực Trần Trà My viết về những câu chuyện có thể bắt gặp đâu đó trong cuộc sống với đủ cung bậc trầm bổng của cảm xúc, đem lại những góc nhìn nhân văn, ý nghĩa về cuộc đời.Nó và gã tiếp tục len lỏi giữa đường phố TP.HCM. Cả hai vừa tìm được vài phút giây hiếm hoi để rửa sạch bao nỗi buồn trong lòng.

Cơn mưa ập tới hối hả với những hạt to tướng. Ừ, mưa là thế đó! Bất chợt ập tới khi cái nóng oi bức chưa kịp tắt, rồi hối hả bỏ chạy khi những chiếc áo mưa khoác trên người chưa kịp ướt.

Nó đứng núp dưới tán cây bằng lăng, đôi mắt thả theo những hạt bong bóng mưa ở dưới mặt đường với một vẻ thích thú khôn tả. Ừ, nó là thế, lúc nào cũng thích ngắm nhìn những bong bóng mưa trôi trên mặt đường. Thích thú để rồi chưng hửng nuối tiếc khi nhìn những giọt bong bóng vỡ tan.

Đường phố náo loạn vì dòng người tất tả chạy trốn cơn mưa. Hình như ở thành phố xô bồ này người ta ghét mưa thì phải, vì mưa làm gián đoạn hết mọi công việc của họ. Còn nó thì ngược lại, nó yêu mưa vô cùng bởi nhiều lúc giữa cuộc sống tất bật, chúng ta cần có một khoảng lặng để nhìn lại chính mình.

Chợt mỉm cười với ý nghĩ ngây ngô ấy, nó khẽ thì thầm câu hát: “Yêu và yêu có thế thôi. Thu về làm mưa không ngớt. Bong bóng bên mưa, bong bóng không nghe giá lạnh”. Nghêu ngao hát cùng tiếng mưa rơi, hai cánh tay nó khoanh lại như để xua đi hơi lạnh đang phảng phất đâu đó trong không gian.

“Nhưng nàng công chúa có biết chăng, mưa là người đàn ông dối gian, vì mưa chỉ yêu có chính mưa mà thôi”. Khẽ giật mình khi có ai đó chợt nối tiếp câu nó định hát.

Đôi mắt nâu mở to ngơ ngác khi trước mắt nó là một gã cao lớn, tóc dài tận vai và đang ướt như chuột lột, cũng đang nghêu ngao hát như nó.

“Ngày xưa rất xưa ấy, có một nàng công chúa, hồn nhiên như mây trên bầu trời, đùa giỡn với gió và trăng, được tự do cùng mưa hát vang”. Gã hát xong câu đó bất chợt nhìn nó và bảo:

- Hình ảnh của nàng công chúa bong bóng rất giống em đó, cô bé ạ.

Nó nhíu mày đáp: Sao anh biết?

- Thì cô bé hãy nhìn dòng người qua lại kia đi. Ai cũng hoảng hốt chạy trốn cơn mưa, chỉ riêng mình cô bé là có vẻ thích thú ngắm nhìn những giọt bong bóng và còn hát nghêu ngao nữa!.

Vừa nói gã vừa chỉ tay ra ngoài đường, nơi đang ồn ào tấp nập với hàng tá xe cộ, át cả tiếng mưa rơi…

- Còn anh thì sao?

- Tôi á?

- Gã khẽ mỉm cười rồi cất cao giọng hát: “Ngày xưa lúc thơ bé, ta thường nhìn mưa hát và khi cơn mưa như nặng hạt, lại có bóng nước chợt tan. Mẹ bảo ta rằng bong bóng mưa… và mẹ cũng đi mãi trong chiều mưa bong bóng, mẹ đi mang theo câu chuyện buồn cổ tích bong bóng và mưa”.

Sách Bản tình ca cuộc sống. Ảnh: NXB Tổng hợp TP.HCM.

Câu hát buồn của gã khiến tim nó nhói lên. Giọng nó thì thầm trong cổ họng như sợ sẽ làm gã buồn hơn:

- Không nhẽ anh cũng vậy sao?

Nó nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi và buồn rười rượi của gã. Gã nghiêng đầu nhìn nó, cười trừ nói:

- Bởi mưa đã cướp mất mẹ của tôi.

Đôi mắt gã nhìn xa xăm về một khoảng trời ký ức nào đó. Nó đưa tay ra hứng những hạt mưa đang rơi, ngước nhìn gã và nói:

- Có phải mưa mang mẹ anh đi đâu! Tại số mẹ anh chỉ được sống tới đó thôi mà. Đừng đổ lỗi cho mưa mà tội anh ạ.

Giọng nói hết sức hồn nhiên của nó đã khiến nỗi buồn trên khuôn mặt của gã bỗng chạy trốn đâu mất và gã bật cười, nụ cười hiếm hoi kể từ bốn mươi chín ngày là ngày mẹ gã từ biệt cuộc sống này để đi về một nơi rất xa. Nơi sẽ không có những cơn đau hành hạ, những cơn đau làm thắt lòng mọi người trong gia đình.

- Ủa, bộ em nói sai hay sao mà anh cười dữ vậy?

Nó nói kèm theo cái nguýt mắt dài sắc nhọn.

- Ừ, thì tại bốn mươi chín ngày nay, kể từ khi mẹ tôi mất, hôm nay tôi mới được cười.

Gã gãi đầu bối rối. Nhìn bộ mặt đáng thương của gã, nó không nhịn được cười: “Thế á?”. Hai mắt nó tròn xoe nói tiếp:

- Đấy, anh thấy chưa, bất cứ thứ gì tồn tại trên thế giới này đều có hai mặt tốt xấu của nó hết và điều quan trọng là chúng ta có đủ bản lĩnh để nhận ra và chấp nhận nó không thôi. Ví dụ như hôm nay, nếu không có trời mưa thì làm sao chúng ta có thể vô tình gặp nhau dưới cây bằng lăng này, đúng không?

Nó nháy mắt tinh nghịch.

Nụ cười vô tư giòn tan vào tiếng mưa của nó làm nỗi buồn trong lòng gã tan ra. Gã chợt nhìn lên bầu trời, lúc này mưa đã ngớt và nắng lại bừng lên. Thở ra một hơi dài đầy tiếc nuối, nó lắc đầu nói:

- Thế là hết! Bong bóng vỡ tan vì mưa đã tận, cuộc sống lại nối tiếp.

Nó liếc mắt nhìn gã rồi nói thêm:

- Anh có nghĩ mưa làm chúng ta "refresh" lại bản thân không?

- Ừ, đúng thế thiệt. Cảm ơn nhé công chúa bong bóng.

Gã nói xong liền hít một hơi thở thật sâu căng đầy lòng ngực.

Hai người xa lạ lại đi về hai hướng khác nhau, lại tiếp tục cuộc hành trình của riêng mình. Nó và gã tiếp tục len lỏi giữa đường phố chật ních. Cả hai vừa tìm được vài phút giây hiếm hoi để "refresh" lại chính mình, để rửa sạch bao nỗi buồn trong lòng bằng chính những giọt nước mưa mát lạnh.

Trần Trà My / NXB Tổng hợp TP.HCM

nguồn: https://baomoi.com/cau-chuyen-mot-chieu-mua/c/36360224.epi?fbclid=IwAR0DMICgXbnRFNs0y3i6INoJY79tSTLZGRKjxtyDfQ7DIzSyDCpdURzppg0



Cây cô độc

 Niềm vui làm mẹ như vô vàn những người đàn bà khác với tôi là khát khao suốt mười năm qua. Và đó còn là những ám ảnh, những dằn vặt, thỉnh thoảng trong những giấc mơ.

Đã từng có thời gian tôi sống trong làng Hòa Bình, nằm trong khuôn viên của bệnh viện Từ Dũ. Thi thoảng đứng trên lầu nhìn xuống, tôi thấy những khuôn mặt non nớt đang ngồi chờ trước phòng khám thai. Có những bạn gái còn mặc nguyên bộ đồ thể dụ̣c trên người.

Bất giác tôi tự hỏi, nếu sau này họ trưởng thành và lập gia đình thì bao nhiêu trong số đó sẽ có thể mang thai trở lại được? Đó là lý do cho tôi bắt nguồn ý tưởng để viết truyện ngắn này.

Cay co doc anh 1

Có những sinh linh chưa kịp nhìn thấy ánh sáng cuộc đời. Ảnh: Zing.


Người vợ

Tôi là một người phụ nữ đã bốn mươi tuổi, thành đạt và hạnh phúc, đó là những gì mà người khác nhận xét về tôi. Bởi tôi là trưởng phòng của một công ty xuất nhập khẩu còn chồng tôi là đại gia bất động sản, gia đình tôi là hình mẫu lý tưởng của bao người, nhất là cấp dưới của tôi.

Tôi cũng cho là họ đúng vì chẳng có nhiều nhà mà cả vợ chồng cùng thành đạt như chúng tôi. Tuy nhiên ít ai biết rằng đằng sau ánh hào quang ấy là những nỗi niềm khó nói.

Mỗi khi nghe tin ai đó có thai hay bắt gặp một cái bụng bầu lướt qua mặt, tôi đều ứa nước mắt. Thậm chí, chứng kiến cảnh một nữ nhân viên khổ sở mệt mỏi, nôn ọe khi nghén hoặc nhìn thấy họ ăn một trái chanh, cắn một miếng xoài chua thì trong tôi cũng dấy lên cảm giác ghen tỵ khó tả.

Tôi thèm thuồng nhìn theo họ và ước gì mình được đánh đổi tất cả tiền tài, địa vị, sắc đẹp để trở thành họ.

Niềm vui làm mẹ như vô vàn những người đàn bà khác với tôi là khát khao suốt mười năm qua. Và đó còn là những ám ảnh, những dằn vặt, thỉnh thoảng trong những giấc mơ tôi lại nghe thấy tiếng khóc thét, tiếng van xin của những đứa trẻ cùng bao âm thanh rùng rợn nơi phòng mổ. Những đứa trẻ van khóc cầu xin: “Mẹ ơi, xin đừng giết con!”

Mới mười sáu tuổi, tôi đã lên bàn mổ hút đi cái thai chưa đầy năm tháng. Nỗi đau kéo dài tới khi tôi tốt nghiệp đại học, ra trường đi làm và yêu một người con trai khác. Rồi nỗi đau quặn lên khi người ấy nói với tôi:

“Em đã không còn gì từ lúc mới mười sáu tuổi thì anh cũng không chắc cái thai trong bụng em là con anh đâu”.

Lại một lần tôi quay lại phòng mổ sản khoa. Lần cuối cùng…

Người chồng

Hôm nay tôi quyết định tạm gác hết công việc, tạt qua siêu thị mua ít đồ, gửi cho vợ tin nhắn: “Em về sớm nhé”.

Đã quá lâu rồi tôi mới tự vào bếp làm cơm cho vợ. Chúng tôi vẫn là một đôi vợ chồng yêu nhau, vẫn sống hạnh phúc nhưng là hạnh phúc chưa trọn vẹn bởi thiếu vắng những đứa trẻ.

Người ta vẫn bảo con cái là hoa trái của cây tình yêu. Vậy nên vợ chồng tôi cho dù có xây bao nhiêu căn biệt thự, mua bao nhiêu chiếc xe hơi đắt tiền đi chăng nữa thì khi chết rồi chúng tôi chỉ là một cái cây cô độc mà thôi.

Không ít lần mọi người khuyên tôi ly dị hoặc đi kiếm một đứa con bên ngoài vì vợ tôi không thể sinh con. Nhưng khi tôi chứng kiến mười năm liền vợ tôi sống trong giày vò, đến nỗi trong giấc ngủ vẫn còn khóc thì tôi không nỡ.

Tôi biết đối với một người đàn bà thì hạnh phúc nhất là được làm mẹ, vậy nên sẽ không có gì đau khổ hơn khi họ bị cướp đi hạnh phúc ấy. Và biết đâu chính tôi cũng là nguyên nhân đẩy vợ tôi vào bi kịch mà cô ấy đang phải chịu.

- Đây sẽ là bữa cơm cuối cùng của vợ chồng mình.

- Em nói sao?

- Hôm nay em đã đi gặp luật sư.

- Em cho rằng đấy là lối thoát?

- Ít nhất nó cũng là lối thoát cho anh. Những người đàn bà khác sẽ sinh cho anh một đàn con.

Tôi ôm chặt vợ, giọng nghẹn lại: “Không có lối thoát nào cho anh cả”. Tôi khó nhọc nói tiếp: “Trước khi cưới em, anh đã sống chung với vài người phụ nữ, và hai người trong số đó có thai”.

Vợ tôi hỏi dồn: “Vậy con đâu anh?”.

Một lúc lâu sau tôi mới có đủ dũng khí để trả lời câu hỏi của vợ:

“Anh đều dàn xếp bằng tiền”. Nhưng rồi cô thứ ba đã quát thẳng vào mặt anh: “Rồi một ngày anh sẽ bị báo ứng”. Khi ấy anh chỉ cười khẩy.

Vợ tôi bỗng bật khóc: “Trời ơi!”. “Anh nghĩ đây là nghiệp báo em ạ!”.




Nguồn: https://zingnews.vn/cay-co-doc-post1101504.html?fbclid=IwAR0DMICgXbnRFNs0y3i6INoJY79tSTLZGRKjxtyDfQ7DIzSyDCpdURzppg0

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2020

Vu lan, một góc nhìn khác

 


BPO - Vu lan, mùa của sự tri ân báo hiếu đấng sinh thành đã có công nuôi dưỡng chúng ta nên người. Đó là truyền thống của bao đời nay mỗi khi đến rằm tháng bảy. Nhưng trong bài viết này, xin cho phép tôi được bàn về một góc nhìn khác về vai trò từ những người làm cha mẹ trong thời buổi 4.0 này.

Công việc của tôi một phần có nghiên cứu và tiếp xúc với tội phạm hoặc những người trẻ đang dính dáng đến ma túy. Và quả thật những khi tôi đặt chân đến trại giam hay các cơ sở cai nghiện, lúc ra về tôi thường tự vấn với chính mình rằng: "Nhìn thấy những cảnh tượng như vậy thì liệu mình có đủ dũng khí để sinh con nữa không?".

Nói chính xác ra là liệu khi sinh ra một đứa trẻ trong xã hội hiện nay, thì mình phải nuôi dạy chúng như thế nào? Khi mà cuộc sống ngày nay có những bạn trẻ chỉ mới 12 tuổi đã dính dáng đến ma túy một cách tự nguyện chứ không cần phải có người dụ dỗ hay lôi kéo ép buộc. Tôi đã từng tiếp xúc với một bạn nữ như vậy tại Trung tâm cai nghiện huyện Chơn Thành, tỉnh Bình Phước. Tôi hỏi thăm về gia đình em thì được biết ba mẹ đã ly hôn và em sử dụng ma túy đá đến 3 năm gia đình mới phát hiện, rồi mới gửi em vào trung tâm cai nghiện.

Câu chuyện dạng này trong bối cảnh hiện nay không còn là số hiếm nữa rồi. Thật đáng tiếc thay khi ngày nay rất nhiều ông bố, bà mẹ vẫn đang có tư duy rằng mình chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, cho con mình học môi trường tốt nhất, trang bị đầy đủ các thiết bị thông minh cho con và bảo bọc nó 24/7 là nó sẽ nên người, sẽ tránh xa những thứ tệ nạn ngoài xã hội.

Nhưng than ôi, tỷ lệ người trẻ tuổi mắc chứng trầm cảm ở Việt Nam đã lên đến con số 30%. Đây là số liệu báo cáo tôi được biết từ năm 2019 đăng trên báo Dân Trí. Những đứa trẻ to xác như những chú gà công nghiệp được nuôi ấp trong cái chuồng với quá nhiều tiện nghi vật chất đắt tiền. Nhưng tâm hồn chúng lại quá chật hẹp nhỏ bé. Vậy thì thử hỏi cha mẹ và xã hội lấy đâu ra cơ sở để đòi hỏi xem sau này chúng lớn lên sẽ trở thành những con người mang tư tưởng lớn, có trách nhiệm với chính cuộc đời mình, chứ chưa nói gì đến việc to tát là có trách nhiệm với xã hội? ...

Chúng ta gào thét, quy kết và đổ lỗi trách nhiệm lên nhau khi nhìn những con số thống kê về tỷ lệ tội phạm trẻ tuổi đang gia tăng mỗi ngày. Biết bao ông bố, bà mẹ ngày nay khi đến tuổi gần xế chiều bắt đầu thấy con mình trở thành những con người bỏ mặc cha mẹ để tranh giành tài sản thừa kế. Đến mức họ có thể lấy mạng sống của nhau và tước đoạt luôn mạng sống của đấng sinh thành ra mình. Đó là những câu chuyện tôi được tiếp xúc trực tiếp khi đến các trại giam tặng sách cho những phạm nhân.

Quả thật, lúc này đây tôi chưa thể đưa ra những giải pháp tốt nhất cho xã hội bớt đi những tội phạm trẻ và tôi cũng chưa được làm mẹ để có thể chia sẻ những kinh nghiệm về việc nuôi dạy con cái. Nhưng điều làm tôi suy nghĩ nhiều nhất là việc mình phải trang bị những kỹ năng gì để chuẩn bị cho sứ mệnh làm cha mẹ sắp tới?

Mùa Vu lan theo ý nghĩa của nhà Phật cũng là mùa xá tội vong linh. Ngày của những linh hồn lầm lỡ được tìm về với hướng thiện, quay về với chánh pháp. Trong đạo Phật hay bất kỳ đạo nào đều có một mục đích tối thiểu là dạy con người phải luôn tin vào luật nhân quả, để tránh xa những điều chưa tốt. Thế nên một đứa trẻ đã được truyền dạy về việc tin vào luật nhân quả, thì khi lớn lên, đối với chúng ngày nào cũng là lễ Vu lan để báo hiếu cha mẹ và trả ơn cuộc đời bằng những công việc làm tử tế!.

            Trần Trà My

Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/Content/vu-lan-mot-goc-nhin-khac-5468?fbclid=IwAR0S65Wb0UlMcJKvYV2GRc71TSb-nOU4KZZ0U_VZFBkUpzYGLM9msxyRETw

Nếu quý độc giả thấy bài viết của mình mang tới giá trị, thì hãy ủng hộ tinh thần cho mình bằng một ly cà phê tại đây nhé!


Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2020

Nhật ký chuyến hành trình lên biên giới Bình Phước


BPO - Vào những ngày giữa tháng 6 và đầu tháng 7, khi tình hình dịch bệnh tạm lắng xuống, tôi may mắn được theo chân cùng với Tỉnh đoàn Bình Phước và Câu lạc bộ thiện nguyện Hoan Hỷ đến thăm các chốt biên phòng trên địa bàn tỉnh. Thật ra dùng từ “may mắn” cũng chưa đúng lắm.

Vì còn nhớ hồi tháng Tư khi lệnh giãn cách xã hội được Chính phủ ban hành nhằm kiểm soát dịch, trái tim tôi ngoài việc hướng về các y, bác sĩ ra, tôi còn dành rất nhiều sự cảm phục đến những chiến sĩ đang ngày đêm canh giữ biên giới.

Tận mắt nhìn thấy những khó khăn của các chiến sĩ nơi biên giới khiến tôi vô cùng xúc động

Đọc rất nhiều bài báo viết về các chiến sĩ biên phòng trên khắp Việt Nam và có nhiều câu chuyện đã làm tôi rơi nước mắt. Tôi liên tục nhắn tin cho anh Trần Quốc Duy, Bí thư Tỉnh đoàn Bình Phước để hỏi han tình hình và không quên kèm câu nói: “Anh ơi, có cách nào cho em lên biên giới thăm các bạn một chuyến không anh?”. Thú thật ba tôi cũng đã từng đi bộ đội biên giới Việt - Lào 4 năm ở trong rừng sâu, thành ra từ nhỏ tôi đã được nghe rất nhiều câu chuyện kể về lúc ba đang làm nghĩa vụ ở biên giới. Vậy nên từ lúc nhỏ hình ảnh người chiến sĩ biên giới đã có ấn tượng lớn trong tâm trí của tôi.

Đó là lý do mà lúc dịch bệnh đang diễn ra tôi cứ nung nấu tâm niệm muốn được đến thăm các bạn chiến sĩ biên phòng và nói một lời cảm ơn đến sự hy sinh thầm lặng ấy. Tôi hào hứng đến mức đêm sau khi giao lưu tại Tiểu đoàn 208, Trung đoàn 736, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh đóng trên huyện Lộc Ninh xong, tôi đã xin ngủ lại một đêm để sáng mai đi lên biên giới sớm.

Ngồi ăn một bát cháo nấm tràm giữa đêm mưa rừng ở chốt biên phòng cùng các bạn chiến sĩ

Bình Phước là tỉnh có đến 260,433km đường biên giới giáp Vương quốc Campuchia. Những con đường được đổ bê tông thẳng tắp và trải dài. Hai bên đường là những hàng cây cao su cao to lớn, có những đoạn là những hàng cỏ lau bạt ngàn... Tôi ngồi trên băng ghế trước của xe 16 chỗ để được thỏa sức ngắm nhìn con đường biên giới rất đẹp và dài nghi ngút ấy. Phía sau tôi là một bạn chiến sĩ trẻ của Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Phước. Bạn ấy như một “hướng dẫn viên du lịch” khi kể cho tôi nghe về quá trình làm xong con đường bê tông tuyệt đẹp kia. Bởi nó đã lấy đi biết bao giọt mồ hôi của nhiều bạn chiến sĩ trẻ đã không quản nắng mưa và mất mấy năm trời mới có thể làm xong con đường biên giới tuyệt đẹp!

Trong tôi lại tăng thêm phần háo hức khi được nghe bạn kể lại quá trình xây dựng bằng chất giọng đầy tự hào của một người lính trẻ. Chúng tôi ghé chân tại đồn Lộc Thiện là một trong 16 đồn của Bộ Chỉ huy Biên phòng tỉnh Bình Phước, rồi sau đó mới có người dẫn vào các chốt trong rừng sâu. Và dĩ nhiên tâm trí tôi vẫn vô cùng hồn nhiên với suy nghĩ chắc chốt biên phòng sẽ đẹp lắm, sẽ khang trang lắm vì cứ nghĩ nó như một ngôi nhà với đủ đầy tiện nghi cho các bạn chiến sĩ làm nhiệm vụ.

Món quà tinh thần tôi mang đến các chốt biên phòng là những lời động viên người lính tiếp tục cố gắng cho sứ mệnh cao cả bảo vệ biên cương

Nhưng khi tôi vừa đặt chân xuống một chốt biên phòng (nói chính xác hơn là phải có một người bế tôi vào) vì đường rừng không phải là con đường bằng phẳng để một người khuyết tật như tôi có thể đi được. Giữa cảnh rừng rú, chốt biên phòng chỉ là những lán trại được lợp bằng lá buông. Không sóng wifi  hay sóng điện thoại, không điện, không nước sinh hoạt. Chỗ ngủ chỉ là những cái võng treo hoặc những thanh tre ráp lại thành giường. Đó là chưa kể đến những con côn trùng như muỗi, vắt, rắn rình rập khắp nơi.

Tôi cảm giác như mình đang được chú mèo máy Doraemon cho đi lên cỗ máy thời gian để quay về thời kháng chiến vậy. Duy chỉ thiếu mỗi âm thanh súng đạn nữa là sẽ đủ bối cảnh về chiến trường thời chiến tranh. Cảm giác trong tôi rất khó tả khi ngồi giữa rừng thiêng nước độc và thiếu thốn đủ bề. Ấy vậy mà, có những bạn chiến sĩ mới sinh năm 2000 đã phải làm nhiệm vụ canh gác đường biên từ ra tết đến giờ vẫn không được về nhà. Nghe xong câu chuyện tôi chỉ muốn nắm lấy tay bạn chiến sĩ ấy, hai hàng nước mắt tuôn rơi chứ không biết nói gì hơn!

Hai tháng sau tôi lại cùng đoàn làm phim tài liệu của HTV để làm ký sự tài liệu kể về những người lính biên phòng trong cuộc chiến chống giặc vô hình mang tên Covid-19. Tôi có hẳn hai ngày chinh chiến cùng ekip làm phim và các bạn đoàn viên thanh niên trong Tỉnh đoàn Bình Phước, cùng với ekip của Bộ Chỉ huy Biên phòng tỉnh. Lần này tôi được lên huyện Bù Đốp và Bù Gia Mập. Và con đường biên giới ở đây rất khác so với con đường biên giới huyện Lộc Ninh. Nó vẫn đẹp khi hai bên vẫn là rừng cây thi thoảng dọc bên hai con đường sẽ có những tán bằng lăng xen kẽ.

Nhưng khi đi sâu vào trong rừng lúc ấy, sự bằng phẳng không còn và nếu như ai đó bị say xe hoặc bị yếu tim thì tin chắc rằng không thể đi được quá nửa đường. Tôi ngồi trên chiếc xe 7 chỗ của HTV mà cảm giác như đang ngồi trên chiếc tàu lượn siêu tốc vậy. Có những khúc đường tôi cảm giác như mình có thể văng ra khỏi xe, dù bên cạnh là hai bạn nam quay phim. Vào đến các chốt giữa mưa rừng lạnh lẽo. Những cơn mưa rừng kia dù dài hay ngắn thì cũng gợi cho tất cả chúng ta một cảm giác nhớ nhà, hoặc hoài niệm về một điều gì đó? Dẫu cho chúng ta có được tôi rèn ý chí kiên cường mạnh mẽ như thế nào đi chăng nữa.

Trong khi mọi người đang set up những cảnh quay cho đêm biên giới, thì tôi lại “tranh thủ” leo lên chiếc võng nằm hứng mưa rừng và nhâm nhi từng hạt bắp mới nướng xong. Tự nhiên tâm trí tôi lại nhớ đến cánh rừng Trường Sơn huyền thoại. Tôi quay sang nói với anh Trần Quốc Duy. “Hay là anh em mình làm phim về rừng Trường Sơn anh nhỉ? Đường mòn Hồ Chí Minh em đã đi rồi và nó rất đẹp”. Lúc đó anh Duy bảo với tôi rằng: “Anh chưa được đi con đường đó em ạ”. Quả thật thế hệ chúng tôi may mắn sinh ra trong thời bình, nên chỉ có thể trân quý sự hy sinh của cha ông ngày xưa là những chiến sĩ đã hy sinh cả xương máu thanh xuân của mình cho tổ quốc. Chứ chúng tôi chưa thật sự hiểu hết sự hy sinh của họ.

Vậy nên khi trải nghiệm một đêm ở chốt biên phòng nơi rừng sâu hẻo lánh thì tôi và mọi người trong đoàn mới thật sự thấu hiểu sự cực khổ của lính biên phòng. Đêm hôm đó chúng tôi ngủ lại tại Đồn biên phòng Phước Thiện. Một anh lính của đồn biên phòng đã nhường phòng ngủ của mình cho chị em chúng tôi. Khuya hôm đó dù rất mệt sau một ngày dài thức dậy từ 4 giờ sáng, nhưng tôi vẫn đứng ở hành lang của đồn và tranh thủ hít một hơi thở thật sâu để tận hưởng trọn vẹn cảm giác đêm biên giới.

Dù không may gặp những khiếm khuyết trên cơ thể nhưng trong tôi luôn giữ “ngọn lửa” nhiệt huyết của thanh niên Việt Nam sống vì một lý tưởng cao đẹp

Một không gian yên ắng tĩnh lặng giữa bốn bề núi rừng, không một tiếng động phát ra và thỉnh thoảng nghe tiếng chó sủa. Tôi như được hòa mình vào không gian tĩnh lặng ấy... Bất giác một nỗi buồn không tên ập đến... Tôi lại bỗng nhớ đến cậu em út của mình chuẩn bị tốt nghiệp sĩ quan và sẽ xin về vùng biên giới công tác. Quả thật khi tận mắt vào các đồn, chốt biên phòng tôi mới thấu hiểu được sự gian khổ của người lính, tự nhiên tôi cũng phải có đôi chút xót xa cho cậu em của mình.

Nghĩ mông lung nhiều thứ, bỗng nhiên tôi nhìn xuống những khóm hồng leo dọc hai bên hành lang. Chúng đang đung đưa trong gió và những giọt mưa rừng hồi nãy vẫn còn đọng trên những bông hoa, tán lá. Những khóm hồng leo như một tín hiệu nhắc đến tôi rằng cuộc sống người chiến sĩ dù cho có gian khổ thiếu thốn đến đâu, thì trái tim họ vẫn căng tràn nhiệt huyết. Bất chợt, tôi nhớ đến bài thơ của một anh chiến sĩ đã đọc cho tôi nghe hai tháng trước khi tôi có dịp đến thăm một chốt biên phòng.

“Tháng tư xưa oai hùng lịch sử
Khắc trong tim bao thế hệ hôm nay.
Tháng tư nay Covid tràn vào
Gây đại dịch lây lan toàn thế giới.

Lộc Thịnh đường biên bao chiến sĩ
Chốt đường mòn lối mở ngăn sông
Tuần tra đêm nghe tắc kè than vãn
Hết dịch rồi biên phòng mới rút đi.  
                                           

                                                                                                     Trần Trà My
Nguồn: https://baobinhphuoc.com.vn/Content/nhat-ky-chuyen-hanh-trinh-len-bien-gioi-binh-phuoc-343811?fbclid=IwAR0VZmc3NzguvrT2j0sOiVCG0pKCbMQdBLo5lPsFxl2BICoyjUryXZjL4HI

Quả bóng lăn, trái tim lăn

Vậy là thêm một mùa World Cup nữa lại về, hàng triệu trái tim trên khắp hành trình lại có dịp lăn theo quả bóng tròn. Bóng đá môn thể thao đ...