Hiện nay cụm từ: “ý thức công dân”
vẫn còn là một khái niệm mơ hồ. Không ít người vẫn còn đang "giữ sự hồn
nhiên " như thể điều này thuộc về ai đó, chứ không phải là mình. Lấy ví dụ
việc xếp hàng mỗi lần thanh toán ở siêu thị, xếp hàng khi vào rạp xem phim hay
đến các khu du lịch đông người. Ai có ý thức sẽ điềm tĩnh xếp hàng trong trật
tự, còn ai thiếu ý thức vì nghĩ rằng mình bỏ tiền ra là mình được quyền sử dụng
trước tiên, thì họ sẽ nháo loạn lên.
Đây chỉ là một vài hình ảnh ví dụ đơn
giản trong vấn đề ý thức công dân, vậy thì khi thế giới hay đất nước xảy ra
khủng hoảng nào đó thì việc đầu tiên của một công dân cần làm gì đề cao sự ý
thức, trách nhiệm để kiểm soát chính bản thân mình.
Bài học đau đớn từ Hàn Quốc khi bệnh
nhân thứ 31 vì sự cuồng tín của tôn giáo mình đang theo, mà vẫn vô tư đi lại
trong khi bản thân mình đang mắc bệnh Covid-19. Đã khiến cho chính phủ các nước
khác cũng phải giật mình nhìn lại về việc kiểm soát đám đông trong
mùa đại dịch.
Thật ra với virus corona thì nó
không còn là dịch bệnh nữa mà đã trở thành một đại dịch cho cả nhân loại khi
mới hai tháng đã có hơn 199 nước bị nhiễm bệnh. Cho dù nước giàu hay là nước
nghèo, cho dù con người ở trong thành phần xã hội nào, từ quan chức cấp cao cho
đến một người ăn xin trên đường phố thậm chí, là cả phạm nhân ở trại giam, tách
biệt với thế giới bên ngoài thì vẫn bị nhiễm bệnh.
Thế nên, chúng ta đã sửa cụm từ:
"bị cách ly " thành: "được cách ly". Tại sao lại dùng từ
"được" thay cho từ "bị". Nếu là người có ý thức công dân
tốt chúng ta sẽ hiểu sâu sắc hơn về vấn đề này. Vì trước tiên mình được bảo vệ
bởi sự tấn công của virus corona, rồi sau đó mới tính đến chuyện nguy cơ lây
nhiễm cho những người xung quanh.
Tuy nhiên, vẫn có một bộ phận công
dân lại hiểu nhầm sang vấn đề khác hoặc họ hồn nhiên nghĩ nó sẽ không thuộc về
trách nhiệm của mình. Hoặc mình không phải là nhóm đối tượng bị nhiễm và lây
nhiễm. Sự nông cạn đến mức xem đó là một "chiến tích" để đi kể
cho nhiều người nghe về "chiến tích" thoát được cách ly. Hay như có
người còn dùng uy quyền để nhờ người đi cách ly giùm mình. Thậm chí, mới
đây nhất khi một bạn nam đang được cách ly đã bỏ trốn và đã bị cộng đồng mạng
công khai thông tin cá nhân của bạn này lên các trang mạng xã hội để truy tìm
cho bằng được nhằm đưa bạn về lại khu cách ly. Và cũng còn rất nhiều người khác
nữa bỗng dưng tự biến mình như một tên tội phạm đang bị truy nã, khi thiếu ý
thức công dân trước những biến động xã hội.Vậy thì, có nhất thiết không khi họ
đang tự đưa chính mạng sống của mình cho thần chết quyết định?... Điều này
không phải là vấn đề thiếu hiểu biết, mà nó nhằm ở vấn đề ý thức và trách nhiệm
công dân của mỗi cá nhân.
Khi một đất nước chưa có được nền y tế tốt như
Việt Nam và quan trọng nhất là khi chúng ta ở ngay kế bên tâm bão của dịch
bệnh. Song đất nước vẫn phải gồng mình lên để kiểm soát được sự lộng hành của
chủng virus này. Và khi chúng ta chưa kịp để ăn mừng cho "chiến tích"
này thì...
Xin đừng đổ lỗi cho việc kiểm soát
chưa chặt chẽ. Vì một phần nó xuất phát từ vấn đề thiếu trách nhiệm công dân
của một vài cá nhân. Thế đó, bệnh tật vốn không trừa một ai. Vậy thì chỉ
mong sao chúng ta sống thật sự có ý thức hơn trong trách nhiệm và quyền lợi
công dân của mình, bởi có thể là tôi là bạn đang mang sẵn một mầm bệnh truyền
nhiễm nào đó trong người. Trước bệnh tật buộc chúng ta ai cũng phải "bình
đẳng" như nhau mà thôi!

Họa-Phúc luôn song hành và ranh giới rất mong manh
Trả lờiXóadạ
Xóa